Tác giả: Dạ Man
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
anh vốn định lái xe đi ngang qua luôn nhưng lại nhìn thấy cô đang đứng dựa người ở đằng kia, anh lại động lòng.
Sơ Vũ cười nhẹ: “Giang Triết, là anh ư.”
Giang Triết nhếch miệng, cô gái này gượng cười trông thật xấu: “Để tôi đưa cô đi một đoạn.”
Sơ Vũ đang khó chịu trong người nên cũng không khách khí.
“Cô bị ốm ư?” Giang Triết đưa cô một chai nước khoáng.
Sơ Vũ uống mấy ngụm, vỗ vỗ hai má để sắc mặt được hồng hào hơn, cô sợ ba cô nhìn thấy cô như vậy lại lo lắng.
“Giang Triết, anh đúng là một người tốt. Mỗi lần tôi khó khăn đều gặp được anh.”
Giang Triết mỉm cười nhìn cô: “Tôi đã giúp đỡ cô như vậy thế cô định báo đáp tôi thế nào đây? Tôi cũng không ngại để cô lấy thân báo đáp đâu.” Anh nửa trêu nửa đùa nói.
Sơ Vũ trừng mắt với anh: ”Chuyện này cũng không thể đùa được với người phụ nữ đã có chồng.”
Ngón tay Giang Triết gõ theo nhịp, cười cười.
Trên xe Sơ Vũ mệt mỏi đã thiếp đi hơn một tiếng. Đến lúc cô tỉnh lại thì đã đến trước cổng nhà cô từ lâu.
Cô ngượng ngùng : “Sao anh lại không đánh thức tôi?”
Giang Triết mở miệng nói: “Tôi đã gọi cô vài lần, nhưng cô vẫn ngủ như heo.”
Mặt Sơ Vũ đỏ ong: “Thật ngại quá.”
“Không có gì phải xấu hổ, cô cũng không có ngáy chỉ chảy nước dãi một chút thôi?” Không ngoài dự đoán của Giang Triết, gò má Sơ Vũ lại đỏ bừng, làm anh phì cười.
Sơ Vũ lau miệng, đột nhiên ngẩng đầu như tỉnh ngộ: “Anh gạt tôi.”
Giang Triết cười cười: “Cô xem, đây mới chính là cô. Vui vẻ hoạt bát , đừng lúc nào cũng bí xị mặt mày trông cứ như oán phụ ấy.”
Sơ Vũ cong mắt cười: “Cám ơn anh.”
Giang Triết nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm kia, thản nhiên nói: “Được rồi, cười một cái nào.”
Về đến nhà, Hàn Đức Quần đang chống gậy tập đi trong sân, tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Khóe mắt Sơ Vũ ươn ướt, trong lòng thấy xót xa.
“Ba”
Hàn Đức Quần lau mồ hôi: “Con gái ba đã về ư.”
Sơ Vũ đi đến muốn đỡ ông, Hàn Đức Quần khoát tay: “Không cần đâu, ba bây giờ đã có thể đi lại rồi.”
Sơ Vũ mỉm cười.
Hàn Thần nghe được giọng cô thì chạy ra: “Chị, cuối cùng chị cũng đã về. Em cứ nghĩ chị cứ mải mê thế giới của hai người quên mất nhà mình rồi.”
“Thằng nhỏ này ăn nói lung tung.” Hàn Đức Quần trách mắng, nhưng trong lòng lại tràn đầy vui vẻ.
Sơ Vũ kéo tay cậu ta: “Hàn thiếu gia, chúng ta có thể xuất phát chưa?”
Hai người đi đến trung tâm mua sắm mới mở Trung Á. Sơ Vũ mua cho Hàn Thần mấy bộ quần áo mùa thu.
Sau đó Sơ Vũ còn dẫn cậu ta đến cửa hàng bán trang phục thể thao, cô nhớ lại Hàn Thần trước kia đều mang đôi giày có 20 tệ để chơi bóng rổ, trong lòng không khỏi xót xa.
“Chị, đã mua nhiều lắm rồi.” Trước kia cậu ta lúc nào cũng mặt dày, không hề nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cứ luôn đua đòi nhưng từ khi ông Hàn xảy ra tai nạn, cậu đã trưởng thành hơn.
“Không phải trước kia em ước ao có một đôi giày bóng rổ sao, em tự mình chọn đi. Chị ngồi nghỉ một lát.” Không biết có phải vì đang mang thai không mà cô cảm thấy có hơi mệt.
Hàn Thần đi tới đi lui một lúc cuối cùng cũng chọn được một đôi hạ giá.
Sơ Vũ thản nhiên nhìn qua rồi đi đến khu hàng mới, quay sang nhìn Hàn Thần, lúc nãy thằng bé đã nhìn đôi giày này mấy lần rồi .
“Mẹ, đôi này nè.”
Sơ Vũ thuận người nghiêng đầu nhìn, ánh mắt bỗng nhiên sững sờ.
Nam Thư Mân cũng không nghĩ rằng sẽ gặp cô ở đây, nụ cười có chút gượng gạo: “Tiểu Vũ.”
Tống Hạo Vũ nhìn Sơ Vũ: “Mẹ, chị gái xinh đẹp này là ai vậy?”
Nam Thư Mân trừng mắt liếc cậu ta rồi lại quay sang Sơ Vũ: “Tiểu Vũ, gọi chị đi.” Bà do dự nói: “Đây là con gái của bạn thân mẹ.”
Trong phút chốc ngực Sơ Vũ nghẹn lại, đôi giày trong tay rơi xuống đất, sắc mặt trắng bệch, không tin được nhìn Nam Thư Mân và Tống Hạo Vũ, một hồi lâu sau cô mới bình tĩnh lại, chậm rãi ngồi xuống nhặt giày lên.
“Cô gái, tôi lấy đôi này.” Cô đặt đôi giày lên quầy tính tiền. Hàn Thần nhìn thấy tay chị mình run run nên thay chị nhận lại tiền thừa.
“Chị, chị làm sao thế?” Hàn Thần cảm thấy chị có chút là lạ .
Lúc hai người ra khỏi cửa hàng, trước mắt Sơ Vũ bỗng nhiên tối sầm lại, may mà Hàn Thần đã nhanh tay đỡ lấy cô.
Nam Thư Mân cũng ra theo: “Con làm sao thế?”
Hàn Thần toát cả mồ hôi, giữ lấy người cô.
Nửa phút sau Sơ Vũ mới tỉnh lại, vừa mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt Nam Thư Mân, cô cảm thấy khó thở, sắc mặt tái mét.
“Tiểu Vũ, con chạy đi mua một bình nước đi.”
Tống Hạo Vũ bĩu môi: “Mẹ, con còn có việc, bạn con đang chờ con rồi.” Nói xong liền chạy đi.
Nam Thư Mân tức giận trợn mắt nhìn cậu ta, nhưng không thể nói gì.
“Để con đi mua, cô à, vậy phiền cô giúp chị con ạ.”
Sơ Vũ thở mệt nhọc, giãy dụa hất tay Nam Thư Mân ra.
“Tiểu Vũ, hãy tha thứ cho ta, thằng bé không biết gì cả.”
Sơ Vũ cười, cô thật sự đã bỏ cuộc, một người mà ngay cả con ruột mình cũng không thừa nhận thì đâu đáng cho cô phải nhớ mong nữa.
“Bà yên tâm, tôi chỉ là con gái của bạn bà, con bà sao có thể biết được.”
“Tiểu Vũ “
Sơ Vũ nhếch miệng, giọng nói trầm xuống: “Tống phu nhân, bà chưa từng có suy nghĩ sẽ nhận tôi là con thì cần gì ph