Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vừa Gặp Đã Yêu

Vừa Gặp Đã Yêu

Tác giả: Hắc Miêu Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

ều là nói dối nói dối nói dối?”






Chu Thanh Thanh đi như bay xuống lầu, quả nhiên, trông thấy hai người đang vừa trò chuyện vừa chờ cô bên cạnh xe của Lâm Diễn.
Nhưng một người ngồi trong xe, một người đứng tựa bên cạnh xe, nói chuyện quá nhập tâm nên không để ý Chu Thanh Thanh đang đi tới – có lẽ cả hai đã quá hiểu tính tình lề mề của Chu Thanh Thanh, cho rằng cô không thể nào xuống nhanh như vậy.
Chu Thanh Thanh bước rất nhẹ, rón rén đi đường vòng, ra phía đằng sau xe định nghe xem bọn họ đang nói chuyện gì.
Ngũ quan của mẹ Chu Thanh Thanh và cô có vài phần giống nhau, đều là kiểu nhỏ nhắn xinh xắn, rõ ràng đã ngoài bốn mươi, nhưng thoạt nhìn chỉ như mới ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi. Bà cũng mắc một căn bệnh chung của các bà mẹ: hay càm ràm.
Ví dụ như lúc này, mẹ cô đang thao thao bất tuyệt: “Đúng vậy đúng vậy, con bé đó từ nhỏ đã ngốc như thế, như một đứa đầu gỗ, phải đẩy thì mới nhúc nhích! Tiểu Lâm con đừng có khách khí với nó, trong nhà có việc gì mà nó không biết chủ động làm thì con phải sai nó, nó mới chịu động đậy! Ưu điểm duy nhất của con nhóc đó là dễ sai bảo… blabla…”
Dựa vào những thông tin đó, nghe thế nào cũng thấy là chất lượng cao! Quả nhiên, chênh lệch giữa họ thực sự rất lớn! Chu Thanh Thanh vốn có ý định cố gắng tới gần anh, nhưng bây giờ trong lòng cô bắt đầu mất niềm tin.
Cho đến khi Lâm Diễn đứng dậy đi thanh toán, hai mẹ con mới có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.
Mẹ Chu Thanh Thanh kéo tay cô, nói những lời sâu xa: “Nhóc con à, Lâm Diễn cái gì cũng tốt, gia thế tốt, người cũng tốt, nhưng chính là tốt quá, trái lại khiến mẹ có cảm giác không an tâm! Chúng ta chỉ là gia đình bình thường, chỉ sợ không trèo cao được tới nhà người ta! Con nói xem, rốt cuộc nó vừa ý điểm nào ở con chứ?”
Mẹ, mẹ có thể đừng hỏi những câu sắc bén như thế được không, bảo con trả lời thế nào được?… >_
Chu Thanh Thanh đành cúi đầu, ấp úng: “Con cũng không biết… Nhưng, nhưng mà, con thật sự thích anh ấy, rất rất thích… Con muốn ở bên anh ấy.”
Mẹ Chu Thanh Thanh thở dài: “Mẹ là người từng trải. Con lại là một đứa ngốc như thế, làm sao mẹ không nhìn ra? Nhưng mà, Lâm Diễn, tâm tư của đứa nhỏ này mẹ lại không thể nhìn ra được chút gì cả. Cho nên, mẹ cũng không nên nói gì hết. Mẹ đến thành phố T, vốn là sau khi nghe Hàn Duệ nói mới biết hai đứa không kết hôn, biết rõ tính con có cái gì cũng không nói ra, sợ con ở một mình buồn rầu rồi lại xảy ra chuyện, cho nên mới tới đây khuyên bảo con. Nhưng mà, bây giờ xem ra không cần nữa, miễn con không cảm thấy tủi thân là tốt rồi.”
Hai khóe mắt Chu Thanh Thanh hơi đỏ lên: “Không tủi thân, mẹ, con đã trưởng thành rồi, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Mẹ Chu Thanh Thanh vuốt tóc cô, nói tiếp: “Hàn Duệ cũng là một đứa tốt, chỉ tiếc hai con không có duyên phận.”
“Vâng, con không trách anh ấy! Mong mẹ cũng đừng trách anh ấy!”
“Lâm Diễn cũng là một đứa trẻ tốt, đã thích, vậy thì cố mà bắt lấy nó. Mẹ chỉ mong lần sau con thật sự có thể dẫn nó về nhà, ba con cũng rất muốn gặp con đấy.”
Đáng ghét, mẹ sao lại tâm lý tuyệt vời như thế? Chu Thanh Thanh không kìm được nhào vào lòng mẹ: “Hu hu, con cũng nhớ ba!”
“Con cũng biết ba con đi đứng không tiện, không thể tới thăm con, cho nên sau này chỉ có con hãy về thăm chúng ta nhiều một chút.”
Chu Thanh Thanh sụt sịt mũi: “Nhất định là thế!”
“Được rồi, những gì nên nói đều đã nói xong, mẹ cũng chuẩn bị về đây, máy bay mười giờ tối khởi hành.”
“Gì ạ?!” Chu Thanh Thanh hoảng hốt, “Sao lại về sớm thế?” Cô còn tưởng ít nhất mẹ sẽ nán lại đây đến hết tuần này.
“Con cũng không phải không biết, ba con ở nhà một mình, lâu ngày quá không có ai chăm sóc là không được. Cho dù ông ấy có thể tự trượt xe lăn, miễn cưỡng cũng hoạt động được, nhưng mẹ không yên tâm. Dù gì thành phố T với thành phố Y cũng không xa lắm, đi máy bay hơn một tiếng, mười giờ bay, chưa tới mười hai giờ là đã về đến nhà rồi.”
Chu Thanh Thanh bắt đầu cảm thấy cô thật bất hiếu, nếu như sau khi xảy ra chuyện cô nói rõ ràng, thì ba mẹ sẽ không lo lắng như thế! Cho dù phải gặp mặt cô thì mới yên tâm nhưng cũng có thể là cô về thăm nhà, ba mẹ đều đã lớn tuổi rồi.
Người nhà, một danh từ thật ấm cúng! Trước nay cô vẫn vô tâm vô phế, có lẽ là “người ngốc có cái phúc của ngốc”, cuộc sống và công việc đều thuận buồm xuôi gió, trước kia chưa từng cảm nhận sâu sắc được tình yêu thương và sự quan tâm của ba mẹ, bây giờ vì chuyện tình cảm không suôn sẻ, cô mới cảm nhận được tình thân ấm áp biết bao.
Chu Thanh Thanh đột nhiên cảm thấy, mất đi Hàn Duệ, thực sự không hề đáng tiếc! Cô chỉ mất đi một người không thương yêu cô! Trên thế giới này, chỉ có người nhà là không thể dứt bỏ!
(Lâm Diễn ghen tị: Còn anh thì sao? Con mèo nào đó nói nhỏ: Vì thế, anh có thể cố gắng trở thành người nhà của cô ấy… Khụ khụ.)
Có lẽ muốn để hai mẹ con cô được trò chuyện thêm, Lâm Diễn thanh toán xong một lúc lâu mới quay trở lại bàn, còn rất lễ phép gõ cửa rồ