Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.

iệu đã nhíu chặt đôi mày.
“Nàng cho rằng tất cả mọi người đều ngốc nghếch như mình hả? Ta sao có thể bị người khác đánh bị thương chứ? Đồ ham ăn, nghe ta nói này, có phải nàng đang cảm thấy xót xa ta lắm đúng không?”
“Hừm, vớ vẩn, huynh là cái gì của ta mà ta phải xót chứ? Cái vết phồng đỏ này của huynh trông giống như bị bỏng vậy, bát cháo này không phải là do huynh đích thân nấu cho ta đấy chứ? Không được, ây da, bụng ta đau quá, bát cháo này nhất định đã bị hạ độc.” Ta giả bộ lăn đi lộn lại trên giường, Hoàng tử xuống bếp, chắc chắn có gian tà.
“Nếu bát cháo đó bị hạ độc thật, tại sao nàng còn liếm bát sạch sẽ như một chú chuột tham ăn thế?”
“Ai giống như chú chuột tham ăn hả?”
“Nàng.”
“NAM CUNG DIỆU.” Ta tức giận thét lớn, nhưng cùng lúc đó có một người nữa cũng thét tên chàng bằng chất giọng giận dữ, phẫn nộ. Tiếng thét to đến mức thậm chí còn có âm vọng lại. Ta còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì vị Quận chúa Thạch Lựu đứng gọn một bên nãy giờ đã tức giận xông tới, tóm lấy chiếc bát trong tay ta ném mạnh xuống đất, sau đó trợn mắt nhìn hai chúng ta, rồi nàng ta chạy đi rất nhanh, đám thị nữ theo hầu thấy thế cũng nhấc váy đuổi theo.
***
Choang! Nghe tiếng bát cháo tuyệt đẹp rơi xuống đất vỡ tan, ta kinh hãi chết lặng người.
Những mảnh sứ đen của chiếc bát bắn tung tóe khắp nơi. Dưới ánh năng chói chang càng thêm đen óng ả. Ta đưa tay dụi mắt, bỗng thấy rất nhiều hình ảnh kì lạ ẩn hiện trên mặt mảnh bát vỡ. Sau khi nhìn kĩ những hình ảnh đó, ta sợ hãi đến mức suýt ngã từ trên giường xuống. Trên những mảnh sứ màu đen sáng lóa hiện lên gương mặt một phụ nữ trắng nhợt. Khuôn mặt đó xinh đẹp tuyệt mỹ, đẹp đến mức quái lại. Nhưng trước ánh mắt u sầu, buồn tủi của người phụ nữ ấy ta không khỏi liên tục rùng mình.
Ta còn đang thất thàn thì trên các mảnh sứ lại hiện lên một loạt hình ảnh khác. Lúc là hình ảnh một người đàn ông oai phong khoác áo long bào, chốc lại là hình ảnh một thiếu niên tuấn tú phe phẩy một chiếc quạt trông cực kỳ nhã nhặn, rồi đến hình ảnh một tuyệt sắc mỹ nhân vận trê người bộ y phục lộng lẫy… Những hình ảnh đó thay đổi liên tục không ngừng khiến ta hoa cả mày chóng cả mặt, bụng ta đột ngột quặn thắt cực kỳ khó chịu. Ta bám chặt hai tay vào thành giường, sau lưng túa mồ hôi. Ấy vậy mà ánh mắt ta chẳng thể nào rời khỏi những hình ảnh loang loáng thay đổi không ngừng.
Rồi những cảnh tượng trên nhanh chóng tan đi như sương khói, trước mắt ta chỉ còn hình ảnh vườn lê bạt ngàn, hoa nở muôn nơi, hương thơm ngào ngạt. Vừa nhìn thấy vườn lên, cảm giác sợ hãi trong ta lại tăng lên rõ rệt, vốn định nhắm mắt, nhưng toàn thân như bị yểm bùa, không thể nào động đậy được.
“Á!” Ta thét lớn. Những hình ảnh lóe lên chớp nhoáng không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, rồi biến thành cơn ác mộng đáng sợ nhất với ta.
“Đồ ham ăn, Ngọc Phiến Nhi. Có phải vết thương lại bị toạc ra rồi phải không?” Diệu nắm chặt lấy tay ta, lúc này ta mới định thần lại được liền thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Ta vừa nhìn thấy…nhìn thấy…” Ta áp mặt xuống giường, mãi một lúc sau mới có thể lấy lại được hơi thở.
“Nàng nhìn thấy cái gì?”
“Vươn lê, trong vườn lê có người muốn…giết người.”
“Vườn lê? Có phải nàng bị đánh đến ngốc rồi không?”
“Huynh mới ngốc ấy.”
Ta ngả đầu, giả vờ ngủ, trong lòng cảm thấy đặc biệt phiền phức. Kể từ khi trộm chiếc gương đồng của viên Phán quan kia, ta thường thấy được những thứ mà người khác không thể. Vừa rồi ta lại nhìn thấy hình ảnh của một cuộc mưu sát đáng sợ. Trong vườn lê, một người phụ nữ có khuôn mặt trắng nhợt đang bị ai đó đẩy xuống chiếc giếng cũ. Trên miệng giếng phủ đầy rêu, vẫn còn in hằn vết tay cào bởi những chiếc móng được sơn màu đỏ thắm của người phụ nữ này. Đôi mắt trợn trừng của bà ấy cứ hiện mãi trong đầu, khiến ta cực kỳ sợ hãi.
Lòng ta lúc này rối như tơ vò, chỉ giả vờ ngủ, chứ trong đầu vẫn luôn hiện lên cảnh tượng mưu sát đáng sợ. Nếu sau khi ăn trộm chiếc gương Âm Dương, ta có khả năng tiên tri, thấy trước tương lại, vậy thì cảnh mưu sát này chắc không phải chỉ là ảo giác. Hơn nữa, đó chắc chắn là chuyện sắp xảy ra. Đầu ta cứ nghĩ mãi về chuyện này, con tim ta thì đập thình thịch vì sợ hãi.
“Mau đi lấy chăn ấm cho Ngọc chủ nhân.” Bên tai ta vang lên giọng nói trầm ổn của Diệu. Nghe tiếng chàng bỗng thấy tâm trạng bình tĩnh hơn. Qua lớp y phục ta cảm nhận rất rõ bàn tay chàng đang đặt lên lưng mình, nhẹ nhàng vuốt ve trên những vết thương. Cảm giác hơi ngứa, không chịu được, ta khẽ run người, bàn tay chàng cũng bất ngờ khựng lại.
“NAM CUNG DIỆP!” Chàng nghiến răng bật ra mấy chữ, trong giọng nói tràn đầy sự lạnh lùng và phẫn nộ, như thể mỗi một từ là một lần muốn nghiền nát chủ nhân của cái tên đó ra vậy.
Tiết trời đang độ đầu xuân, cho dù ánh mặt trời rực rỡ đến đâu vẫn mang theo chút giá lạnh. Diệu đắp chăn lên cho ta. Hành động rất nhỏ của chàng khiến lòng ta ấm áp, tinh thần cũng vì thế mà từ từ bình tĩnh lại. Nhất định ta phải cứu người phụ nữ ấy, ta thầm hạ quyết tâm.
***
Đợi đến khi vết thương