Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Thần Trộm

Vương Phi Thần Trộm

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.

lành hẳn, ta thừa dịp ra khỏi điện Tử Thần, lén la lén lút đi về phía điện Thừa Càn. Vì từng làm kẻ trộm nên khả năng nhớ đường của ta rất tốt. Chỉ cần đi qua một lần, lần thứ hai đi lại ta không bao giờ đi lẫn. Cho nên, dù đường trong cung Thái Cực vòng vo, nhưng ta vẫn rất tự tin sải bước.
Cơn mưa nhỏ rải một lớp bụi mỏng xuống khắp thành tre khiến con đường lát đá trong hoa việ của cung Thái Cực đều sạch sẽ tinh tươm. Bước chân lên đó, ta thậm chí còn soi thấy bóng của chính mình. Không khí lúc này khá ẩm ướt, cũng điện nguy nga,tráng lệ, trùng trùng điệp điệp hiện ra trước mắt. Ven đường lá vừa rụng còn tươi tắn. Ánh nắng lung linh xuyên qua những tán lá sạch bong tạo nên cảnh sắc đẹp đến vô ngần!
Trước mắt ta đã là tẩm cung của tên ma đầu sát nhân cuồng loạn. Phía trên điện Thừa Càn hiện lên một chiếc cầu vồng bảy sắc, trông xa đẹp như tranh vẽ.
Đến điện Thừa Càn, chỉ cần đi qua lớp hành lang ngoắt nghẻo, lại qua một cây cầu nhỏ, ta sẽ tới được vườn lê.
Bên ngoài vườn là một chiếc lư cửu trùng với lan can bạch ngọc, ngói lưu ly, chái nhà chạm rồng khắc phượng. Bên trong vườn là biển hoa ngát hương, cành quỳnh dao, hương tuyết hải, trải dài vạn trượng. Nằm gọn giữa cung điện, vườn lê như một viên trân châu lộng lẫy được ngập trong miệng ếch.
Vườn lê càng đẹp, ta lại càng thấy nghi hoặc. Hoàng đế lão gia phải yêu thương ai đó đến mức nào mới có thể xây nên một nơi tuyệt mỹ đến vậy giữa chốn hoàng cung nhiều cạm bẫy, tranh đấu nhưng đặc biệt oai nghiêm? Chủ nhân ban đầu của khu vườn này rốt cuộc là thế nào? Tại sao tên ma đầu sát nhân cuồng biến thái lại không cho người khác tự ý ra vào? Người phụ nữ bị đẩy vào miệng giếng cổ là ai, có liên quan gì đến vườn lê? Ta có nên cứu người đó hay không?
Vừa nghĩ tới ánh mắt đáng sợ của tên ma đầu sát nhân đó, ta lại bất giác run lên lập cập. Thôi bỏ đi, mạng mình vẫn là quan trọng, ta không nên quan tâm đến sự sống chết của người phụ nữ không quen biết biết thì hơn. Ta quay người, mới đi được vài bước thì chẳng thể nào nhấc chân lên được. Dung nhan tuyệt sắc của người phụ nữ đó lại hiện lên không ngừng trước mắt ta. Ta nghiến răng, chết thì chết, đành liều thôi.
Bước vào vườn lên, bẻ một cành cây, nắm chặt trong tay, ta thận trọng đi sâu vào trong vườn. Sáng sớm thời tiết hơi lạnh, hương thơm dịu nhẹ của hoa lê phảng phất bên cánh mũi khiến ta đắm say. Hôm nay ta mặc y phục trắng, lại choàng một chiếc áo lông cáo trắng bên ngoài nên nhìn không chút nổi bật. Hơn nữa trong tay ta giờ đã có vũ khí phòng vệ, thế nên lá gan cũng lớn hơn vài phần.
***
“Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết
Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt?”
Phía trước đột nhiên vọng lại chất giọng lạnh lùng, hòa trong không khí buổi sớm giá buốt. Lại là hắn, sao hắn cứ đọc hai câu này mãi nhỉ? Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt? Liệu hắn có thể đổi sang câu thơ khác được không? Cứ tiếp tục thế này, cuộc đời của ta không biết còn đón được mấy tiết thanh minh nữa?
Ta nhẹ nhàng cúi người xuống thấp xuống, để mặc tà váy nhẹ bay trong gió. Rồi vừa ngồi xổm ta vừa cẩn thận di chuyển giữa những gốc lê. Phía trước tên ma đầu sát nhân đang lặng ngắm một cây lê. Hắn nhẹ đặt tay lên thân cây lên, ánh mắt mơ màng nhuốm đầy vẻ sâu thẳm, thê lương như ánh trăng đêm lạnh. Trong tích tắc trái tim ta bỗng nhói lên đau đớn như thể vừa đánh mất một thứ gì vô cùng ý nghĩa. Ta vốn quá đỗi quen thuộc với loại ánh mắt này. Ánh mắt chất chứa sự tuyệt vọng và cô độc vì bị bỏ rơi. Trong ánh mắt ấy còn chất chứa cả nỗi bất lực của một đứa trẻ, giống như những cánh hoa lê lạc lõng, khô héo đợi chờ mùa xuân lại tới. Bởi ta…cũng đã từng cô độc như vậy!
Tuyết Thần…Ta nắm chặt tay đến mức móng tay in lên cả cành cây ta đang cầm làm vũ khí. Ta cứ nghĩ bản thân ta đã không còn nhớ đến chàng nữa, nhưng nỗi đau vì bị lãng quên lại trào lên nhức nhối như núi sập biển động. Từ nhỏ tới lớn ta luôn nghĩ cho người khác. Thế nhưng ta lúc nào cũng bị bỏ rơi, quên lãng. Ta nghĩ mình sẽ không để tâm, hoàn toàn không để tâm đến chàng, nhưng thực ra… Trong lòng ta lú này cực kỳ bức bối, ta đứng bật dậy, đạp mạnh vào thân cây lê trước mặt, khiến vô số cánh hoa đột ngột rơi xuống như tuyết bay ngợp trời.
“Ai đó?”
Thôi chết, do mải chạy theo suy nghĩ đau đớn của mình mà ta phản ứng có phần kích động, lần này coi như chết chắc. Hầy, đoán chắc ta sẽ lại bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, rồi bị tên thị vệ cá tính rao giảng đạo lí. Mông thế nào cũng lại nở hoa và rồi ta sẽ nằm trong phòng đến cả tháng trời mới được bước chân ra ngoài.
***
Lúc này ở sâu trong vườn lê là cảnh tượng một người con gái tay cầm cành cây khô, ánh mắt đảo điên, run rẩy nhìn người đàn ông đang phẫn nộ cực độ. Bầu không khí căng thẳng bao trùm chiến tranh bất cứ lúc nào cũng có khả năng bùng phát.
Ta liếm môi, rùng mình nghĩ tới những vết thương vừa mới lên da non ở phía sau lưng. Không biết chúng sẽ bung bét đến độ nào nếu ta tiếp tục một lần nữa chịu hình tượng.
“Ngươi cho rằng có Nam Dung Diệu bảo vệ, thì có thể tới đây thị uy với