Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
ta sao? Thậm chí hết lần này đến lần khác vi phạm luật cấm trong cung? Ngươi cho rằng ta thực sự không dám giết ngươi?” Giọng nói rất quyến rũ nhưng lạnh lùng của Nam Cung Diệp vang lên, tíc tắc ta nghe như tiếng nước băng chảy qua kẽ đá, thậm chí còn lạnh hơn cả không khí ngoài trời lúc này.
Ta lắc đầu, nghiến răng, trợn mắt, lặng người nhìn hắn. Ma đầu sát nhân, cho dù ông trời có cho thêm một nghìn lá gan, ta cũng chẳng bao giờ dám đến thách đấu với ngươi. Ta đến đây, chẳng qua vì muốn…vì muốn cứu người phụ nữ đó. Đúng rồi, người phụ nữ đó mặc y phục đỏ thắm. Ta đến đây vì muốn cứu người mà thôi.
“Người đâu!”
“Đợi chút, đợi chút, mạng người quan trọng!” Ta quên cả sợ hãi, vội xông lại tóm chặt lấy y phục hắn.
“Ngươi định làm gì hả?” Hắn phẩy tay ta ra đầy chán ghét, sắc mặt đen sầm lại.
“Đừng thét, đừng thét nữa, cũng đừng có phạt trượng ta.” Ta đưa tay lên bịt miệng hắn, còn hắn thì nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng phẫn nộ rồi hất ngay bàn tay của ta. Hắn nhìn ta đầy ghê tởm như vậy làm gì chứ? Ban tay hắn chỉ mới nghịch chút đất, bắt mấy chú ếch ngủ đông và chọc phá vài ổ kiến thôi, chú đã làm gì đâu, rất là sạch sẽ.
“Ngươi! Người đâu…”
“Ây da, đừng có người đâu mãi thế!” Ta vô cùng căng thẳng, trong đầu chỉ nghĩ ra một cách duy nhất để ngăn cái miệng hắn lại, liền nhón chân áp mặt môi mình vào môi hắn.
Trong khoảnh khắc, hắn chết lặng người, ta cũng thần người ra. Không gian xung quanh càng thêm tĩnh lặng. Ta thầm kêu khổ. Thật sự xin lỗi, ta cũng chẳng muốn vậy đâu, thế nhưng, ngươi nắm chặt tay ta như thế,ta không cách nào bịt miệng ngươi được, chỉ có thể dùng hạ sách này thôi. Nếu ngươi gọi thị vệ vào, ta nhất định sẽ không giữ nổi dù chỉ là nửa tính mạng. Hơn nữa ngộ nhỡ đổi thành trảm quyết thì ta đúng là chết không toàn thây. Vì tính mạng này, ta chỉ còn cách đó mà thôi. Ma đầu sát nhân biến thái, xin ngươi đấy, đừng có dùng ánh mắt thâm thù như biển máu nhìn ta chăm chăm nữa được không? Ánh mắt ngươi khiến lòng ta trào dâng cảm giác tội lỗi.
Lúc này, trên môi ta vẫn còn lưu lại hơi ấm truyền sang từ môi ta, có chút hương vị rượu Trạng Nguyên hồng, thơm dịu mà mãnh liệt, như ngọn lửa thiêu đốt nhưng lại mềm mại tựa bông, càng khiến cho ta ngất ngây mãi không thôi. Trái tim ta bỗng càng lúc càng đập mạnh hơn. Không biết với hành động vừa rồi liệu hắn có dùng hình lột da rút gân, lăng chì đến chết rồi lại phơi thịt dưới nắng ba ngày ba đêm, sau cùng cho cần thú ăn hay không?
Ngọn lửa căm hờn trong đôi mắt hắn càng lúc càng mãnh liệt hơn, khiến ta nhìn mà lạnh giá toàn thân, run rẩy liên hồi. Trong đầu ta nhanh chóng hiện lên rất nhiều cách thức thoát thân. Thậm chí, ta còn hạ quyết tâm, từ nay về sau mai danh ẩn tích, rửa tay chậu vàng không làm đại tiểu thư nữa, chấp nhận cuộc sống của một kẻ ăn mày lặng thầm, bình dị.
Vương gia ca ca, ta cầu xin ngài hãy bỏ qua cho ta lần này được không? Ta thầm đưa lời cầu khẩn. Sắc mặt hắn hiện giờ lúc xanh lúc trắng bệch, thực sự khiến người đối diện nhìn mà kinh hãi. Có ông trời làm chứng, ta quả không hề cố ý trêu ghẹo, chỉ là tước tình hình cấp bách nên mời phải chấp nhận làm liều, không phải sao?
“Ngươi đang thử thách tính nhẫn nại của ta?” Hắn bỗng cười nhạt.
Hầy… mọi người nói quả không sai, một người mỉm cười lúc đang phẫn nộ còn nguy hiểm hơn là không cười. Nhìn điệu cườu của hắn, ta bỗng tột cùng sợ hãi.
Ta…ta tới đây là vì…”
“Lùi ra phía sau một chút rồi hãy nói chuyện cùng ta.” Hắn quát lớn. Này…hung dữ cái gì chứ, trên người ta không có côn trùng, bọ cạp gì đâu. Mới đứng gần một chút thế nàu mà đã kêu la ầm ĩ lên. Hắn có biết làm vậy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của bản tiểu thư lắm không?
“Ta…ta tới đây vì muốn cứu người. Thật đấy! Mạng người quan trọng. Ta…ta biết có người sắp bị đẩy xuống chiếc giếng cổ ở đây…ta nói thật đấy.”
Nghe câu nói của ta, hắn nhếch miệng, hoàn toàn không hề có chút tin tưởng.
“Ngươi đang sỉ nhục trí tuệ của ta sao? Ta thật muốn biết, liệu người rơi xuống chiếc giếng đó là phải là ngươi không?” Hắn đột nhiên đưa tay, kéo lấy cổ ta rồi lôi đi xềnh xệch.
“Không…này…này…” Ta muốn bị hắn tóm cổ, suýt là tắc thở, chỉ thấy lồng ngực nhói buốt như muốn nổ tung. Ta không thể nói, chân lại càng không đi nổi nữa. Hắn tóm lấy ta như tóm một con gà chết. Chân ta kéo lê trên đất, gấu váy bay phần phật.
Lúc này hai mắt ta trắng nhợt, trợn trừng như cá chết. Đầu óc mê man, mọi cảnh tượng trước mắt dần trở nên mờ ảo.
“Á!” Hắn không chút thương tiếc ném ta đến bên miệng giếng khiến đầu ta bị đạp mạnh vào thành giếng. Vừa thoát khỏi bàn tay mạnh mẽ của hắn, ta liền vội vàng hít thở. Cảnh vật trước mắt quay cuồng khiến ta hoa mày chóng mặt. Tên ma đầu sát nhân đứng đó, nhìn ta chăm chăm lộ vẻ hứng thú như thể con mèo đang vờn chuột. Nhìn ánh mắt hắn, ta đột ngột lạnh hết cả sống lưng.
“Nếu có người rơi xuống giết này, thì chỉ có thể là ngươi.” Hắn tóm ta, nhấc bổng lên rồi dí vào miệng giếng.
“Đừng…đừng…xin đại hiệp tha mạng! Tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn, dám x