Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.
ông vào địa bàn của ngài…” Ta nhất thời kích động, liền dùng ngôn ngữ giang hồ học được ở phố Tây cất lời xin xỏ. Nghe vậy hắn khẽ nới lỏng bàn tay, ta tức thì cuống cuồng tóm chặt lấy thành giếng, cố gắng không để bị rơi xuống dưới. Thấy hắn không còn ý định đẩy mình xuống dưới giếng nữa, ta liền thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng còn chưa kịp định thần, ta lại bị ngã nghiêng vào miệng giếng. Khi ôm chặt được miệng giếng, ta mới tỉnh táo lại. Trong đầu liên tục hiện lên cảnh tượng người phụ nữ mặc y phục đỏ thắm bị đẩy xuống chiếc giếng này, thậm chí còn nhìn rất rõ ánh mắt cầu cứu, vô vọng của người đó, thậm chí đến cả dấu móng tay cào xước để lại.
Vết móng tay! Ta đột nhiên chết lặng người, nhìn vết móng in hằn khá sâu ở hai bên thành giếng. Dấu vết sâu như vậy chắc hẳn người đó đã dùng hết sức lực của bản thân để có thể trụ lại trên miệng giếng. Những vết cào trên lớp rêu xanh trông như dòng huyết lệ, vô cùng kì quái, cực kỳ đáng sợ! Trái tim ta đột nhiên đạp thinh thịch điên cuồng, lẽ nào ta đã tới muộn? Người phụ nữ đó đã bị rơi xuống dưới? Bóng ta in dưới làn nước trong xanh khiến ta nhớ tới nụ cười thê thảm của người phụ nữ bạc mệnh. Ta rùng mình, cảm giác như gió ân đang thổi ào ạt tới từ phía sau lưng. Những cành hoa lê trắng ngợp trời chẳng khác nào dòng người đang đưa tang, thê thảm mà bi thương.
Ta lặng nhìn bóng người dưới nước với khuôn mặt nhăn nhúm lại vì sợ hãi.
“Ngươi còn định chống cự đến khi nào? Ta ném ngươi xuống chỉ để xem kĩ xem liệu có thực ai rơi xuống đó hay không.” Tên ma đầu sát nhân cất giọng đầy tử khí. Trái tim ta giây phút càng lúc càng đập cuồng bạo hơn.
“Ta thực sự đã nhìn thấy một người phụ nữ bị đẩy xuống chiếc giếng này. Người đó mặc y phục màu đỏ thắm, trên váy có thêu hoa văn nhỏ, chải kiểu đầu phi thiên. À, đúng rồi… ở đuôi mắt của người đó có một vết chàm màu đỏ…Nếu ngài không tin có thể hỏi người trong cung xem. Hơn nữa ta còn biết người đó đã rơi xuống chiếc giếng này rồi!” Ta căng thẳng quá liền bật khóc đầy uất ức. Không biết có phải thấy ta khóc mà hắn mềm lòng, nhưng ta thấy bàn tay hắn khẽ run, dường như đang cố kìm nén điều gì thì phải. Cho ta xin đi, đừng có run nữa, ngộ nhỡ ngươi run quá, không tóm chặt được để ta rơi xuống dưới là xảy ra án mạng đấy.
“Còn gì nữa không? Có phải tai phải của người phụ nữ đó có một nốt ruồi son?” Giọng hắn chứa đầy nộ khí, tâm trạng rất không yên. Rồi bất ngờ hắn thả lỏng tay khiến ta lại tiến sâu vào trong miệng giếng thêm chút nữa.
“Đừng…đừng ném ta xuống dưới. Đúng thế, thực sự có nốt ruồi son.” Ta cố hết sức nhớ lại hình dạng của người phụ nữ có dung mạo tuyệt sắc, nụ cười mê hồn, làn da trắng như tuyết ấy, còn nữa…nốt ruồi son tròn như giọt lệ nằm ngay ở dái tai. Trời đất, phải chăng đó là người hắn quen, nếu không sao có thể tả lại chính xác đặc điểm của người phụ nữ đó thế chứ?
“Bọn họ còn dạy ngươi nói những gì nữa? Bịa ra những lời này, ngươi có mưu đồ gì? Lẽ nào muốn ta nhảy xuống giếng tìm người chăng?” Hắn gằn giọng hỏi. Những lời nói lung tung gì thế? Chuyện này thì liên quan gì đến người khác, tên ma đầu sát nhân này thực sự đúng là chỉ thích áp đặt tội danh bừa bãi cho ta thôi.
“Nếu người ấy thực sự đã bị rơi xuống dưới, vậy phiền ngươi xuống tìm giúp được không?” Nói rồi hắn bất ngờ nhấc ta lên, rồi ấn ta vào giếng. Bị treo lơ lửng trên miệng giếng, ta sợ đến mức mồ hôi đầm đìa, toàn thân run rẩy. Ta ra sức tóm lấy y phục hắn, cứ như thể một con vật đang vùng vẫy trong giây phút cuối cùng của cuộc đời mình vậy.
“Không phải, người phụ nữ đó…người phụ nữ đó còn nói một câu…” Ta nhanh trí bịa chuyện cố gắng không để hắn phát hiện ra bản thân mình đang nói dối.
“Ngươi còn định giở trò?” Lúc hắn kéo ta lên, ta không ngừng thở hắt liên tục. Sống từng này tuổi, đây là lần đầu tiên ta sợ hãi thế này, bị người ta nhấc lên nhấc xuống ngay trên miệng giếng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Hơn nữa, người đang nắm giữ tính mạng ta lại là một tên ma đầu giết người không chớp mắt cùng lối tư duy quái dị.
“Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết
Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt?”
Trước tình hình nguy cấp, ta buột miệng đọc ra hai câu thơ. Thấy ta ngập ngừng, ta biết lần này mình đã đặt cược đứng cửa.
“Tại sao ngươi lại biết hai câu thơ này?” Hắn hỏi ta đầy nghi hoặc.
“Chính là hai câu thơ người phụ nữ đó đã đọc.” Ta đánh liều trả lời hắn rồi thầm nghĩ, hỏi phí lời, lần nào gặp ngươi tại vườn lê này, ngươi cũng đều đang sầu thảm ngâm nga hai câu thơ khó hiểu này, không phải sao? Tuy ta hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của hai câu này là gì, nhưng may mà trí nhớ ta tốt. Xem ra đây chính là hai câu thơ cứu mạng, sau này ta nhất định phải học thuộc làu, chỉ cần tên ma đầu sát nhân này nảy sinh ý định muốn giết ta, ta sẽ sử dụng, đảm bảo không nhầm.
“Hừm, ngươi có biết ta hận nhất điều gì không? Chính là những kẻ tưởng mình thông minh, định lợi dụng người quan trọng nhất trong lòng ta để lừa gạt ta. Ngươi không xứng để đọc hai câu thơ này.” Hắn bật cười chế giễu, rồi đột nhiên thả tay ra. Ta