Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3216 lượt.
, mang theo phẫn hận, mang theo sự khiếp sợ vô cùng, lại mang thêm sợ hãi mà người ngoài không hiểu được, không thể mở miệng nổi.
Không phải cam lòng vì đến chết cũng biết được, mà chính là không cam lòng vì đến chết mới biết.
“Hậu Kim quốc chủ, ngươi cũng có ngày hôm nay.” Lời nói lạnh như băng hòa cùng thần sắc cực kì cuồng vọng, Lưu Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
“Khônggggggggg……..” Thần Phi bị lục đường chủ nắm chặt, hai mắt đỏ rực, vẻ mặt điên cuồng.
“Vương thượng….” Trong nháy mắt, tình thế đảo ngược này đánh thức chúng thần Hậu Kim quốc bừng tỉnh, toàn bộ điên cuồng.
Vương của bọn họ bị ám sát.
“Lưu Nguyệt, ta giết ngươi.” Tiếng hét điên cuồng tràn ngập không gian, thất đường chủ hai mắt đỏ rực bay nhanh về phía Lưu Nguyệt.
“Ha ha ha ha ha.” Càn rỡ cười to như bão táp đi qua, Lưu Nguyệt hai tay túm lấy hồng hỉ bào trên người, xé mạnh, ném đi, lộ ra trường bào màu trắng bên trong.
“Cái ta muốn, chính là tìm ngươi.” Quay đầu mạnh ra sau, Lưu Nguyệt nhìn thất đường chủ đang dồn hết tinh thần đánh tới. Hắn không đối đầu với nàng, nàng cũng sẽ tìm hắn.
Mấy ngày trước không hạ thủ không có nghĩa là nàng không có cơ hội mà là nàng phải đường đường chính chính tiêu diệt bọn họ, giết chết kẻ hại Hiên Viên Triệt thê thảm – hai đại tông sư độc sa chưởng của Hậu Kim quốc.
Cứng đối cứng, ai sợ ai.
“Chủ nhân, nhận lấy.” Thanh âm lạnh như băng, mang theo một cây dao cầm bay trong không trung, hướng thẳng đến Lưu Nguyệt, Đỗ Nhất đã sớm chuẩn bị tốt.
Lộn mèo một cái về phía trước, năm ngón tay túm lấy dao cầm Đỗ Nhất ném tới, ngón tay Lưu Nguyệt lướt nhanh trên huyền cầm, ngây tức khắc, vô số phong nhận bắn ra bốn phía.
Âm sắc nổi lên bốn phía, tóc đen tung bay, cởi bỏ mọi ngụy trang, chỉ còn lại ăn miếng trả miếng, ăn miếng trả miếng cừu hận.
Tiếng đàn mãnh liệt.
Một mảnh đằng đằng sát khí.
Đại khai sát giới.
Phỉ Thành Liệt đứng ở cửa đại sảnh, ôm chặt cổ, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt một mảnh tuyệt vọng.
Hắn tới chậm, hắn vẫn tới chậm.
Quốc chủ của bọn họ, vương Hậu Kim của bọn họ, ngã xuống ngay tại trước mặt hắn, màu hồng đẹp đẽ, màu vàng lóa mắt.
Đầu gối khụy xuống, Phỉ Thành Liệt không thể chống đỡ thân thể, quỳ gối trên mặt đất.
Là lỗi của hắn, hắn chấp chướng Tây Hán, chưởng quản nơi tin tức truyền ra, nhưng lại không tra thân phận thực của Lưu Nguyệt.
Là hắn đáng chết, vì đứa con yêu dấu bị Hiên Viên Triệt làm hại, làm hắn phân tâm.
Là hắn chưởng quản Tây Hán không tốt, là hắn, là hắn, hắn như thế nào gặp hai cái La Sát, sớm biết sẽ xó báo ứng hôm nay, ba năm trước đây thực không nên động thủ, thực không nên.
Một mảnh màu đỏ trước mắt, thân ảnh màu trắng kia giống hệt ba năm trước, sát phạt quyết đoán, dung nhân yêu kiều ít ai sánh bằng, sát khí lạnh như băng làm cho thần hồn người ta đều bay đi mất.
Cổ họng giật giật, hô hấp đột nhiên khó khăn, trong khoảnh khắc, Phỉ Thành Liệt run rẩy, ôm cổ, sắc mặt xanh mét.
“Cha, cha, cha làm sao vậy, cha !!”
Phỉ Nghiêm vẫn đứng cạnh Phỉ Thành Liệt, thấy vậy không khỏi hoảng hốt, hét lớn.
Không thể hô hấp, hoàn toàn không thể hô hấp.
Miệng mở to, giống như cá mất nước, Phỉ Thành Liệt chỉ thấy sao Kim bay loạn trước mắt. Đây là lần đầu tiên tử thần ở gần hắn như thế.
“Đi mau.” Nói không nên lời, không thể hô hấp, bóng ma tử vong bao trùm, Phỉ Thành Liệt ngược lại thản nhiên, ngón tay trên mặt đất run rẩy viết hai chữ.
Sợ hãi ba năm, hôm nay rốt cuộc không cần sợ hãi, chỉ cần con hắn không có việc gì là tốt rồi.
“Cha, phải đi cùng nhau… A….” Phỉ Nghiêm còn chưa nói hết, một thanh lợi kiếm trong nháy mắt đâm tới ngực hắn, một linh nhân lạnh lùng đứng sau lưng hắn.
Hai mắt đột nhiên trợn lên, vẻ mặt Phỉ Thành Liệt vặn vẹo chả khác gì quỷ, vươn tay muốn bắt lấy thân hình trước mắt nhưng làm thế nào cũng không bắt được.
Ngón tay cứng ngắc ở giữa không trung, nửa ngày rơi dần xuống.
Giữa một mảnh huyết sắc, Phỉ Thành Liệt ngã xuống.
Khóe mắt ẩn hiện một tia cười lạnh, Lưu Nguyệt không thèm quay đầu nhìn. Thời gian độc phát tác nàng tính thật chuẩn. Những ai thương tổn Hiên Viên Triệt, một người nàng cũng không bỏ qua.
Nợ máu phải trả bằng máu.
Tiền tứ đường, hậu tam đường, người người ngã xuống, trong kiến trúc màu đen có vô số thi thể, cảm giác lạnh như băng giờ lại càng lạnh lẽo.
Mà những người chưa chết thì bị những Bạch y nhân khi nãy bỏ độc, truy sát đến vùng ngoại ô, chém giết thảm khốc.
Tây Hán trong nhiều năm như vậy cũng chưa bao giờ bị giết nhiều như bây giờ. Dám can đảm giết nhiều người của bọn họ bằng thuốc độc, tuyệt không buông tha.
Trong rừng vùng ngoại ô, một mảnh chém giết rung trời.
Không ai có thể nghe thấy lục đường chủ đang gọi về.
Cũng không ai ý thấy được có điềm không ổn.
Ngay giữa màn chém giết ác liệt, Tây Hán đen xì, Tây Hán do mấy đời đại vương Hậu Kim thành lập, vô thanh vô tức bị phóng hỏa, một mảnh hỏa hoa xinh đẹp nộ rộ.
Màu đen cùng màu đỏ, hai màu sắc đối lập nhau cùng