Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3269 lượt.
ọn họ tới đây.
Bọn họ đến đây.
“Vương thượng. nghỉ ngơi thôi, đêm đã khuya.” Tổng quản thái giám nhẹ nhàng tiêu sái tiến vào.
Hơi nước, ngày càng dày đặc.
Lướt qua cung điện tinh mĩ, Lưu Nguyệt đầy người sát khí nhảy vào Thiên Thần cung huy hoàng ánh đèn.
“Phanh.” Một cước đá văng cánh cửa đang khép hờ, Lưu Nguyệt vẻ mặt giận dữ đứng trong Thiên Thần cung, Hiên Viên Dịch cao cao tại thượng ngồi trên long ỷ, giống như đang chờ nàng.
“Ngươi đã tới.” hiên Viên Dịch ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt một thân lửa giận.
Nắm chặt chủy thủ trong tay, Lưu Nguyệt mạnh mẽ bước lên, hai trong mắt lạnh lùng huyết sắc nhìn Hiên Viên Dịch bình tĩnh : “Ta làm gì có lỗi với Thiên Thần? Có lỗi với hiên Viên Dịch ngươi? Người khác còn chưa đánh tới, ngươi đã giết ta, giết ta.”
Dung nhan thiết huyết, mang theo phẫn hận tuyệt đối, sâu trong chỗ hỗn loạn lại có chút đau buồn.
“Lời đồn nhảm nhí, ta có thể mặc kệ, lén động thủ làm ầm ĩ, ta cũng không phát hiện, vì gia quốc của chính mình, phẫn nộ cùng dao động, ta cũng có thể hiểu rõ.
Ta không nháo cùng các ngươi, cũng không chống lại các ngươi, ta chờ, ta chờ Hiên Viên Triệt trấn an thiên hạ, ta chờ các ngươi giảm bớt sự sợ hãi, bình tĩnh lại.
Uất ức, mắng, ta chịu, ta tin tưởng ta và Hiên Viên Triệt nghênh đón mưa gió xong sẽ bình an.
Nhưng mà ta không nghĩ tới, nghênh đón chúng ta là mũi tên đọc của các người, ngươi là phụ vương của Hiên Viên Triệt, ngươi nói hắn làm sao mà chịu nổi, làm sao?”
Thanh âm lạnh như băng, gằn từng tiếng, lại tựa như lời nói bén nhọn, đâm đau buốt, lại càng làm mình đau hơn bất kì ai.
Đỗ Nhất theo sát phía sau Lưu Nguyệt, gắt gao đứng trước cửa Thiên Thần cung, nơi này, hôm nay, cho dù chủ nhân hắn có bị gì, hắn cũng sẽ làm theo.
“Không cần kích động…”
“không kích động, con mẹ nó, hôm nay để ta giết ngươi, ta xem ngươi có kích động không.” Lưu Nguyệt nghiến răng.
Hiên Viên Dịch thấy vậy đứng dậy, nhìn Lưu Nguyệt chậm rãi nói : “Ngươi đi cùng quả nhân, quả nhân cho ngươi xem chút đồ vật, ngươi sẽ hiểu được.”
Dứt lời, cũng không chờ Lưu Nguyệt nhiều lời, đứng dậy dùng sức xoa bóp tay vịn của long ỷ, bạch ngọc phía sau, một trận răng rắc tiếng vang, phía sau vách tường chậm rãi để lộ ra một cánh cửa.
Hiên Viên Dịch xoay người đi lên phía trước.
Lưu Nguyệt thấy vậy cũng kiềm chế lửa giận, đi theo hiên Viên Dịch vào cửa ngầm.
Hiên Viên Dịch còn không sợ, nàng sợ cái gì.
Nàng thật muốn nhìn rốt cuộc là cái gì, làm cho bọn họ phải giết nàng? Rốt cuộc nàng sẽ biết cái gì?
Một cầu thang sâu thẳm bày ra, ven đường ánh sáng dạ minh châu nhu hòa, đem mọi thứ hiện ra rõ ràng.
Một mật thất nhỏ mà tinh vi.
Không có trưng bày gì đó phiền toái, cũng không có y phục đẹp đẽ cùng bảo bối, lại càng không có linh đan diệu dược, kim sa bột bạc, rất đơn giản, thậm chí rất đơn sơ.
Tiến vào mật thất, Lưu Nguyệt cũng không chú ý tới mấy đồ vật khác, ánh mắt đã bị một bức họa trong mật thất tối đen hấp dẫn.
Đôi mắt đẹp có hồn, đầy ý cười, mĩ nhân khuynh quốc khunh thành đang nửa nằm nửa ngồi dưới gốc cây tùng, một cây cầu nhỏ nước chảy qua, non núi vây quang, tuyệt thế vô song.
Nhíu mày, không cần xem lại dung nhan của chính mình, Lưu Nguyệt có thể xác định người trong bức tranh này giống hệt nàng.
Bức tranh này…..
“Nàng là mẫu thân của ngươi.” Không đợi Lưu Nguyệt trong lòng khẳng định, Hiên Viên Dịch nhìn bức hoạ cuộn tròn chậm rãi nói.
Lưu Nguyệt mặt mày khẽ động, tướng mạo như vậy nếu nói không phải mẫu thân nàng thì ai tin, bất quá cho dù là mẫu thân của hắn, thì liên quan gì đến nàng?
Lập tức nghiêng đầu nhìn Hiên Viên Dịch trầm giọng nói: “Vậy thì sao?”
Lời vừa nói ra, Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Dịch vẻ mặt si mê nhìn bức tranh, mặt mày trầm lại, ánh mắt lộ rõ nhu tình, đột nhiên, một ý niệm cực kì hoang đường lóe ra trong óc Lưu Nguyệt.
Bí mật giấu kín như vậy, ánh mắt pha lẫn giữa sự ái mộ và phiền não….
Nhớ lại, ba năm trước trong Đông cung của Thái Tử, Hiên Viên Thừa vẻ mặt mỉm cười và lời nói trước khi chết, đột nhiên vang lên bên tai Lưu Nguyệt. Các ngươi tuyệt đối không có khả năng.
Năm ngón tay nhanh chóng nắm chặt lại, chẳng lẽ…
“Nếu ngươi dám nói ta là con gái ngươi, ta sẽ bóp chết ngươi.” Thanh âm cực kì lãnh khốc xơ xác tiêu điều, Lưu Nguyệt nháy mắt lạnh như băng.
Đế vương lăng nhăng, khó bảo toàn…
Trong tai vang lên lời nói của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Dịch ngửa người ra sau cười lớn: “Ngươi nếu là con gái của ta, lúc trước ta sao lại có thể tứ hôn cho ngươi cùng Triệt Nhi, ta còn không có trình độ chu đáo như vậy.”
Lưu Nguyệt nghe lời nói, nét mặt lạnh như băng nháy mắt dịu lại, cũng đúng, nếu nàng là con gái Hiên Viên Dịch, người khác không biết, Hiên Viên Dịch không thể không biết, hắn sẽ không thể tứ hôn cho các con của hắn thành một đôi, nàng là hồ đồ.
Nhìn bức tranh trước mắt, Hiên Viên Dịch không chờ Lưu Nguyệt nói chuyện, tự có mục đích của bản thân nói: “Mẫu thân của ngươi đến từ một nơi rất thần bí, nếu không phải năm đó Mộ Dung Vô Địch