Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3027 lượt.
nhưng là ta càng tin tưởng chính mình, người mà ta yêu thương, tuyệt đối sẽ không thay đổi thất thường, đứng núi này trông núi nọ.” Phóng ngựa như bão táp, trên mặt Hiên Viên Triệt là tiều tụy cùng kiên quyết.
“Vương. . . . . .” Ngạn Hổ liều chết cắn răng, nếu là chuyến đi này, vi phạm lời nói của Lưu Nguyệt với Vương, không biết Vương có an toàn hay không.
Tín nhiệm mờ ảo như vậy, có thể tin một lần, có thể tin được hai lần?
Cái từ ngữ tín nhiệm nay, đúng là trên đời này không có cái gì có thể tin.
Bóng đêm như dệt, hai phe nhân mã theo hai phương hướng, vội vàng chạy tới.
Mau một chút, mau một chút, chỉ cần lướt qua sườn núi cao, cũng chỉ có hơn mười lý, mau, Lưu Nguyệt đầu đầy tóc đen, cơ hồ ép thẳng thành một đường phía sau ót.
Trên mặt, trong mắt, kia vẫn không có toát ra lo lắng và thâm tình, vào lúc này không có một tia tình cảm biểu lộ trên mặt.
Nàng không thể để cho Hiên Viên Triệt của nàng bị thương tổn như vậy trở về, nàng đau lòng, nàng đau lòng.
“Trung Nghĩa Vương, Trung Nghĩa Vương. . . . . .”
Mắt thấy sắp vượt qua sườn núi cao cao, phía sau đột nhiên có thanh âm điên cuồng kinh thiên động địa.
Một tiếng tiếp theo một tiếng, tiếng sau cao hơn tiếng trước, thanh âm càng lúc càng lớn, mới đầu còn là trăm ngàn người rống to, ngay sau đó đã chuyển thành trăm ngàn vạn người rống to.
Trong thanh âm lộ ra lo lắng tuyệt đối.
“Trung Nghĩa Vương, mau trở về, mau trở về.” Ngàn vạn người lo lắng rống to, vang vọng trên thảo nguyên trống rỗng, thanh âm bức người.
Lưu Nguyệt nghe ra lo lắng tuyệt đối trong tiếng rống to, không khỏi ghìm lại tuấn mã, nháy mắt đứng nghiêm tại chỗ, nhíu mi thật chặt, sao lại thế này? Chuyện gì xảy ra? Tại sao nhiều người như vậy đồng thời gọi?
” Trung Nghĩa Vương, ngài ở đâu? Ở đâu?”
Thanh âm vang vọng trên thảo nguyên mênh mông xanh thẳm, từ xa truyền lại.
Phía sau là năm mươi vạn binh mã mười thành Khô Sa Bắc Mục, điên cuồng hét lên giữa sơn dã bạt ngàn như thế, xen lẫn tiếng kêu của vài chục vạn dê bò, đinh tai nhức óc.
Chân mày lại càng nhíu chặt hơn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vội vã tìm nàng như vậy?
” Chủ nhân?” Đỗ Nhất luôn luôn theo sát Lưu Nguyệt, không nói gì, lúc này cũng nhận ra sự lo lắng trong thanh âm kia, không khỏi mở miệng gọi Lưu Nguyệt một tiếng.
Phía sau, ngựa Hãn huyết dũng mãnh của thảo nguyên, nặng nề bước qua đám người, chạy như bay về phía Lưu Nguyệt.
Cách rất xa, Lưu Nguyệt nương theo ánh đuốc của người đang đi đến, nhìn thấy rõ người đang đi tới.
Khố Tạp Mộc, đại tướng đệ nhất Bắc Mục.
Dung mạo nháy mắt giật mình, hắn không phải được bố trí bên cạnh Tiêu thái hậu và Bắc Mục Vương Da Luật Hồng, sao bây giờ lại ở chỗ này?
Nhìn lướt qua bảo mã Hãn huyết phía dưới Khố Tạp Mộc, đó là ngựa Tiêu thái hậu cỡi, chính là độc nhất vô nhị, bây giờ lại cho Khố Tạp Mộc dùng, rõ ràng sự tình rất cấp bách.
Rốt cuộc Bắc Mục xảy ra chuyện gì?
” Trung Nghĩa Vương tiếp chỉ.” Xa xa, Khố Tạp Mộc đầu đầy mồ hôi hét lên với Lưu Nguyệt, lo lắng tràn ngập trong thanh âm, gần như không khống chế được.
Tiếp chỉ? Trong lòng Lưu Nguyệt run lên, nắm thật chặt roi ngựa, hít sâu một hơi, xoay người một cái đã nhảy xuống, khẽ khom người.
Điên cuồng vọt lên, Khố Tạp Mộc còn chưa đến bên cạnh Lưu Nguyệt, rất xa, đôi tay run rẩy ném thánh chỉ trong tay về phía Lưu Nguyệt, vừa lớn tiếng nói: “Ý chỉ của Tiêu thái hậu, Trung Nghĩa Vương mau trở về.”
Lưu Nguyệt duỗi tay ra, một phát bắt được thánh chỉ Khố Tạp Mộc ném vào khoảng không, nương theo ánh lửa của Khố Tạp Mộc mang đến, mở ra.
” Tiêu thái hậu bị ám sát, bị thương nặng thập tử nhất sinh, mau trở về, mau trở về.” Hai lần mau trở về, nói rõ chuyện nghiêm trọng đến mức nào.
Đem thánh chỉ cuộn lại, nét mặt Lưu Nguyệt run lên, mắt liếc qua Khố Tạp Mộc điên cuồng chạy đến, đang ghìm ngựa dừng lại: “Sao lại thế này? Thái hậu sao lại bị ám sát?”
Vẻ mặt Khố Tạp Mộc lo lắng, mùa đông lạnh lẽo như vậy lại đổ mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt đầy mồ hôi giống nhưmới vớt lên từ dưỡi nước, rơi thẳng xuống.
Nghe nhỏi, nhanh chóng nói: “Trung Nghĩa Vương, mau trở lại, việc này chúng ta sẽ nói trên đường đi, đi mau, nếu chậm…”
Lời còn chưa dứt, nhưng khuôn mặt kia không ngăn được sự lo lắng, chứng tỏ tình trạng của Tiêu thái hậu rất không tốt.
Năm ngón tay nắm chặt thánh chỉ trong tay, Lưu Nguyệt nghiến răng quay đầu nhìn bầu trời đêm đen như mực phía sau, đó là phía Thâm Lam quan của Ngạo Vân.
Hiên Viên Triệt của nàng ở nơi đó, Hiên Viên Triệt của nàng ở nơi đó.
Nàng còn có rất nhiều chuyện muốn nói với chàng, vẫn có rất nhiều điều muốn giải thích với chàng.
Chỉ có mời dặm, chỉ có mười dặm thôi.
” Mau đi theo thần, Trung Nghĩa Vương, Thái hậu nói rõ muốn ngài lập tức trở về, mau, mau.” Không kịp ngừng lại, khuôn mặt Khố Tạp Mộc lo lắng, dứt khoát chìa tay kéo Lưu Nguyệt đang đứng trên mặt đất, vẫn không động đậy.
Đã đợi không kịp, hắn cưỡi ngựa hãn huyết mà đến, một mạc