Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3023 lượt.

ng của Da Luật Hồng, đám người Da Luật Cực cũng hiểu, hi vọng cứu được quá xa vời, đây chẳng qua là lời nói có lệ với trẻ con mà thôi.
” Lưu…… Nguyệt…..” Trong khoảng gian im lặng, một thanh âm yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, bỗng nhiên chậm rãi vang lên.
Lưu Nguyệt lập tức co người lại, khom lưng trước giường Tiêu thái hậu, lớn tiếng nói: “Ta đây.”
Đám người Da Luật Cực, Tiêu Thần lập tức nhường chỗ, im lặng lắng nghe, Tiêu thái hậu bọn họ vẫn cố gắng chống cự để đợi Lưu Nguyệt trở về, lúc này hẳn là đã muốn phân phó đại sự.
Khép hờ hai mắt, nhẹ rung rung, hồi lâu chậm rãi mở ra, sự tinh anh trong đó đã muốn biến mất, chỉ còn lại một luồng ánh sáng mạnh mẽ chống đỡ.
“Yên tâm điều dưỡng, chỉ cần ngươi không muốn chết, ta sẽ có biện pháp cứu ngươi, thương thế của ngươi rất nguy hiểm, nhưng tuyệt đối có thể chữa được, ngươi tin tưởng ta.”
Không đợi Tiêu thái hậu mở miệng trước, Lưu Nguyệt một tay ôm lấy Da Luật Hồng, một tay nắm chặt tay Tiêu thái hậu, nhanh chóng nói..
Hai tròng mắt Tiêu thái hậu chuyển động nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Lưu Nguyệt,, một lúc lâu, nháy mắt tỏ vẻ đã nghe thấy, đồng thời mạnh mẽ mở môi ra, khàn khàn nói: “Trung Nghĩa Vương…. Lưu Nguyệt…. Nghe chỉ.”
“Đây.” Lúc này Lưu Nguyệt lớn tiếng đáp.
Cùng lúc này, tổng quản nội phủ luôn luôn ở bên giường Tiêu thái hậu, nhanh chóng từ bên cạnh gối Tiêu thái hậu lấy ra một thánh chỉ vàng óng, một tiếng xôn xao tràn ra, lớn tiếng nói: “Phụng thiên thần chi dụ, được chư thần che chở, Trung Nghĩa Vương Gia Luật Lưu Nguyệt nay có công lớn với xã tắc Bắc Mục, đối với Bắc Mục trung thành và tận tâm, thiên nhật chứng giám.
Kỳ tài, có thể định quốc an bang, có thể, có thể mở mang bờ cõi, lại là tỷ tỷ của Bắc Mục Vương, có cùng chung mục đích.
Nay Bắc Mục Vương tuổi nhỏ, lại gặp lúc Bắc Mục rối ren, đặc biệt hạ lệnh phong thưởng Trung Nghĩa Vương Gia Luật Lưu Nguyệt là nhiếp chính vương, trước khi Bắc Mục Vương trưởng thành, cần phải chấp chưởng quyền hành.”
Thánh chỉ nặng trĩu vừa ban hành, cả đám người trong điện nháy mắt sững sờ.
Thân vương Da Luật Cực, Tể tướng Tiêu Thần, nhất tề liếc nhau một cái, dấu không được nét mặt kinh hãi.
Ở Bắc Mục, luận lai lịch, luận thân sơ, luận thế lực, nhiếp chính vương này làm sao cũng không tới phiên Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt này làm sao lại được, nàng cũng chỉ là một ngoại nhân, một ngoại nhân thôi.
Đám người Da Luật Cực biết Tiêu thái hậu thẳng cố gắng chống cự chờ Lưu Nguyệt, chắc chắn có chuyện trọng đại cần phân phó, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, Tiêu thái hậu lại có thể phân phó như vậy.
Như vậy nghĩa là đem quân quyền Bắc Mục, hoàn toàn giao cho Lưu Nguyệt, từ nay đến trước lúc Vương trưởng thành, Bắc Mục là của Lưu Nguyệt rồi.
Tiêu thái hậu có phải hồ đồ hay không, tại sao có thể hạ lệnh như vậy?
Chân mày Da Luật Cực cau lại, tiến lên một bước định mở miệng.
Tiêu thái hậu cố gắng mở mắt ra, không nhìn Da Luật Cực, chỉ nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt đứng ở trước mặt nàng, vô cùng chậm rãi lại vô cùng rõ ràng nói: “Nếu có người dám trái lệnh, Lưu Nguyệt, ai gia chuẩn ngươi giết không cần luận tội.”






Giết không cần luận tội.
Bốn chữ rõ ràng, như tiếng sấm oang động trong đại điện tĩnh lặng, mang theo sự xơ xác tiêu điều, mang theo sự tín nhiệm tuyệt đối.
Mọi người không dám vọng động.
Lưu Nguyệt hơi trầm ngâm, hiểu rõ ý tứ của Tiêu thái hậu, cũng đã hiểu tại sao Tiêu thái hậu phải đem quân quyền giao cho nàng.
Lập tức gật đầu nói: “Thần lĩnh chỉ tạ ân, tuyệt không cô phụ sự kỳ vọng của Thái hậu, Bắc Mục một ngày còn Lưu Nguyệt, tuyệt đối sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi dễ, Thái hậu và Lưu Nguyệt cùng chung tâm nguyện, Lưu Nguyệt cũng nhất định sẽ hoàn thành.” Dứt lời ôm chặt lấy Da Luật Hồng trong lòng.
Tiêu Thần trầm ngâm trong nháy mắt, khẽ thò tay lôi Da Luật Cực xuống, quỳ xuống trước mặt Lưu Nguyệt: “Thần Tiêu Thần, khấu kiến nhiếp chính vương.”
“Thần… Khấu kiến… Nhiếp chính vương.”
Cúi đầu, không nhìn thấy vẻ mặt của Da Luật Cực, nhưng cái loại không cam lòng nồng đậm này, lại lưu chuyển quang thân Da Luật Cực.
Lưu Nguyệt nhìn lướt qua Da Luật Cực, không quan tâm đến thần sắc của hắn, chỉ vung tay nắm hổ phù lên nói: “Chúng thần miễn lễ, sau này kính xin các vị giúp đỡ Lưu Nguyệt mới phải.”
Lời của Lưu Nguyệt vừa rơi xuống, ngoài cửa điện thanh âm của Âu Dương Vu Phi liền vang lên: “Tránh ra.” Tiếng nói còn bay bổng trên không trung, người đã vọt vào như bay.
“Mau.” Lưu Nguyệt quay người lại, lập tức nhường chỗ cho Âu Dương Vu Phi.
Âu Dương Vu Phi không nói hai lời, lập tức chen đến trước giường bệnh Tiêu thái hậu, nhanh chóng động thủ, Tiểu Hỉ Thước và Tiểu Hoa theo sát phía sau, cầm thuốc cầm thuốc, lấy châm lấy châm, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Ngày đó Âu Dương Vu Phi chỉ đi sớm hơn nàng, xem ra người phái đi truyền tin rất nỗ lực, chỉ đến Thịnh Kinh chậm hơn nàng một chút.
“Nơi này giao cho ngươi.” Nói một câu với Âu Dương Vu Phi đang