Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3341 lượt.
đề nghị này không tồi, dù sao mỗi ba năm chúng ta cũng phải tế Hỏa thần một lần, cũng không đột ngột, vậy càng nhanh càng tốt, miễn cho đêm dài lắm mộng.” tộc trưởng Hùng Khoát tộc ân một tiếng nói.
“Vậy người nàng mang đến sẽ như thế nào?” Ý kiến đạt tới nhất trí, một thanh âm Lưu Nguyệt chưa từng nghe qua trong tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti phát ra.
“Yên tâm, ta đã tìm một người cải trang giống như nàng dẫn bọn họ đi, đi hướng Bắc, dẫn người của bọn họ đi, nếu như chết ở núi Khố Xích, thì kia đã không còn là chuyện của chúng ta”. Tộc trưởng Tam Hợp tộc hắc hắc cười lạnh đứng lên. Nhiếp chính Vương Bắc Mục nếu như chết ở tộc Tiên Ti bọn hắn, hậu quả không cần nói là Bắc Mục sẽ chiến tranh với Tiên Ti, một hồi chiến tranh không chết không ngừng.
Bất quá, nếu là chết ở mảnh đất núi Khố Xích không ai quản lí, lại là người Bắc Mục tận mắt thấy nàng tự mình đi, thì chuyện kia đã không còn liên quan đến Tiên Ti bọn hắn.
“Vậy thì chuyện đã định rồi, ngày mai sẽ hỏa thiêu nàng”. Lời nói vừa ra, Tộc trưởng Hùng Khoát tộc liền hướng ra bên ngoài hình thất.
Thấy Lưu Nguyệt còn hôn mê bất tỉnh, sau khi kiểm tra lại các nút trói, mấy người còn lại cũng nhất tề đi ra ngoài.
Cửa sắt đóng lại, bên trong một mảnh yên tĩnh.
Chậm rãi mở mắt ra, trong mắt Lưu Nguyệt xuất hiện một tia tuyệt đối lạnh như băng, bọn họ sẽ hỏa thiêu nàng.
Tay chân dùng sức giãy giụa, thủy roi lại càng siết mạnh hơn, ngay cả chút thay đổi cũng không có.
Tháo xuống tất cả trang bị lợi hại, nàng cũng chỉ là một nữ nhân, không phải quái vật, dưới tình huống như vậy, phải giãy, thật sự là so với lên trời còn khó hơn.
Càng nguy hiểm, Lưu Nguyệt càng bình tĩnh.
Tính toán tình huống của nàng trong lời nói lúc nãy của bọn họ, một khắc mang nàng ra ngoài ngày mai, cũng chính là cơ hội chạy trốn duy nhất và cuối cùng.
Ngừng giãy dụa, Lưu Nguyệt không để ý đến máu trên cổ tay bị roi siết từng giọt từng giọt chảy xuống, chậm rãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai nhất định phải thành công, không thể thất bại.
Hình thất trống vắng, một loại tĩnh lặng làm người ta hít thở không thông.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không biết qua bao lâu, vẫn giống như chưa từng qua bao lâu.
Tiếng bước chân một người vang lên rõ ràng, rất nhanh mà đến, Lưu Nguyệt từ từ nhắm hai mắt nghe rất rõ ràng, đó là tộc trưởng Khoách Bạt tộc, tiếng bước chân của kẻ dâm loạn kia.
Vừa nhíu lông mày, tiếng cửa sắt mở ra.
“Tiểu mỹ nhân không được hưởng dụng, liền hỏa thiêu như vậy, thật rất đáng tiếc.” Lời nói hạ lưu vô sỉ, vang lên bên tai Lưu Nguyệt, nháy mắt cắn chặt răng.
Tộc trưởng Khoách Bạt tộc vừa tới cửa, hắc hắc nụ cười dâm đãng rồi đi lên: “Tiểu mỹ nhân không cần giả bộ ngủ, ta sẽ không cởi bỏ bất cứ thứ gì trên người ngươi, ta biết ngươi lợi hại, con người ham sắc đẹp, nhưng tuyệt đối không đem sinh mạng ra đùa giỡn”.
Nhiếp chính Vương Bắc Mục, đã nghĩ liền thấy thú vị, hôm nay phải chơi cho đủ”. Lời nói dâm loạn vang lên bên tai Lưu Nguyệt, tộc trưởng Khoách Bạt tộc đã tiến lên.
Ánh mắt rét lạnh, sát khí bức người.
Đôi mắt lạnh như băng hé mở một chút, Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn tộc trưởng Khoách Bạt tộc.
Liếc mắt một cái chống lại hai mắt Lưu Nguyệt, tộc trưởng Khoách Bạt tộc không tự chủ được rùng mình một cái, mắt hảo lợi hại, hảo âm hàn khí.
Trong nháy mắt làm cho hắn cơ hồ dựng thẳng lông tơ.
Đầu uốn éo, lập tức không nhìn vào mắt Lưu Nguyệt, Khoách Bạt tộc trưởng lắc mình một cái nhanh như chớp tới phía sau Lưu Nguyệt, thở dài ra một hơi nói: “Ánh mắt thật là lợi hại, cũng may ta có chuẩn bị.”
Máu, từng giọt từng giọt theo ngón tay nhỏ lên trên mặt đất, đỏ tươi mà u bích.
“Tê.” Lại là một tiếng thanh âm vạt áo vỡ tan, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trên đùi chợt lạnh.
“Chậc chậc, tế da nộn thịt* đích thực xinh đẹp.” Lời nói dâm loạn ngày càng phát ra không kiêng nể gì. Tiếng thở dốc ồ ồ, ở trong hình thất nhỏ hẹp này, phát ra vừa chói tai vừa vô cùng ghê tởm.
*da mịn thịt mềm
Móng tay đâm vào da thật sâu, sức mạnh toàn thân đều nghẹn ở hai quả đấm hung hăng, sử dụng toàn lực muốn thoát ra ngoài.
Roi da càng siết mạnh vào da thịt Lưu nguyệt, cơ hồ thâm nhập xương cốt.
Nàng bản không nghĩ để ý đến lời nói dâm loạn bên ngoài, động tác dâm loạn, càng không để ý tới vạt áo trên người ngày càng ít đi, trinh tiết, ở trong mắt của nàng tuyệt đối không hơn được mạng sống.
Chỉ cần còn lại mạng sống, cái gì cũng sẽ tốt, đã không có mạng, hết thảy cũng không còn gì để nói, đối với người vào sinh ra tử như nàng, không có gì có thể so sánh với sinh mạng.
Đợi đến thời điểm tên bỉ ổi này dục tiên dục tử, là cơ hội tốt nhất, theo như tính tình của nàng, có thể đợi cho đến thời điểm kia để hi vọng tồn tại.
Chẳng qua là, hiện tại nàng không muốn để người khác chạm vào mình, không muốn, nàng chính là của Hiên Viên Triệt, quản chi hiện tại thân thể nàng mang theo kịch độc, người đầu tiên cùng nàng phát sinh quan hệ,