XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3002 lượt.

sẽ bị kịch độc hại chết, nàng cũng không muốn cùng người khác, không muốn cùng người nào ngoài Hiên Viên Triệt của nàng.
Răng nanh cắn thật sâu, một ngụm hương vị rỉ sắt tràn lan trong khoang miệng.
Đôi tay dùng hết toàn lực giãy dụa, roi da càng ngày càng siết chặt hơn, toàn bộ thịt trên cổ tay gần như đã bị rách hết, roi da nâu bị nhuộm thành nâu đỏ.
Thân thể không thể nhúc nhích, dùng hết sức mạnh ở bên trong, bị roi da siết chặt, hiện ra một đạo một đạo vết máu.
Làn da vỡ nát, máu đỏ chậm rãi thẩm thấu ra ngoài.
Nhưng, đây là roi da trâu bình thường, lại bị Lưu Nguyệt dùng hết sức lực, mở ra từng chút từng chút.
“Da thịt rớm máu, thật sự là xinh đẹp thâu hồn đoạt phách.” Lời nói giống như tán thưởng vang lên bên tai, tộc trưởng Khoách Bạt tộc kia tham lam nuốt một ngụm nước miếng.
“Phanh.” Lời nói vừa hạ xuống, một tiếng tàn bạo vang lên, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy hai chân vốn bị trói ở một chỗ , bỗng chốc bị một cỗ lực mạnh kéo ra.
Hai chân vốn bị roi da buộc chặt, bị thô lỗ kéo ra hai bên, thật to trương khai.
Phút chốc trái tim nặng nề, chẳng lẽ thật sự sẽ bị kẻ này đoạt đi?
Không, không thể, nàng là của Hiên Viên Triệt, tuyệt đối không muốn người khác chạm vào, tuyệt đối không muốn.
Không thể bảo trì trạng thái bất động thanh sắc, thân thể phản ứng kịch liệt từ chối, Lưu nguyệt giãy giụa ở trong roi da, càng xiết chặt thật sâu toàn thân Lưu Nguyệt.
Máu loãng theo da thịt rách nát thẩm thấu ra ngoài, đó là một loại tiên diễm xinh đẹp.
“Ừng ực, Ừng ực.” Tiếng nước miếng gần trong gang tấc, ghê tởm như vậy.
Thân thể tản ra mùi vị thối hoắc nhanh chóng chạm tới, tay dơ bẩn ở trên da thịt rớm máu tham lam dạo chơi, hơi thở hôi thối ngày càng gần hơn.
“Bộ tộc Khoách Bạt, ta nhất định san bằng các ngươi không tha gà chó.” Nghiến răng nghiến lợi, Lưu Nguyệt cắn răng thật chặt.
Hai tay hết sức muốn thoát ra ngoài, lại không làm sao thoát ra được, toàn thân cao thấp đều bị trói thật chặt, Khoách Bạt tộc trưởng này thật sự một chút cũng không cởi bỏ buộc chặt trên người nàng.
“Cái đó cũng phải chờ ta hưởng qua hương vị của ngươi hãy nói.” Thân thể tiến lại một chút một chút, như thân thể con gấu hôi hám, gắt gao gần sát Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt cơ hồ có thể cảm giác được trạng thái thân thể Khoách Bạt.
Tâm, lần đầu tiên luống cuống.
Lần đầu tiên rơi vào tình huống nàng không thể khống chế nổi.
Không muốn, không muốn, nàng không muốn người khác chạm vào, không muốn.
“Triệt, Triệt, cứu ta, cứu ta.” Nghiến chặt răng, lòng đau như cắt, Hiên Viên Triệt của nàng ở nơi nào? Tại sao không đến cứu nàng?
Con mắt đỏ muốn nứt ra, tóc dựng thẳng đứng, Hiên Viên Triệt. . . . . .
Mắt thấy đã vô lực xoay chuyển trời đất.
Ngay trong lúc này bỗng hiện lên ánh chớp.
Cửa phòng không bị đóng kia, đột nhiên phịch một tiếng bị người đá văng ra, một người như trận cuồng phong đang hướng vào.
“Phanh.” Một tiếng vang lớn, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy trên mặt đột nhiên nóng lên, thân thể đang ép chặt vào mình, bỗng chốc cứng ngắc lại, không có động tác gì.
Đây là. . . . . .
Còn không chờ tinh thần nàng phục hồi lại, thân thể ghê tởm như con gấu hôi nhanh chóng bị đẩy đi, chính mình rơi vào trong một vòng tay ấm áp.
Có người ôm chặt lấy nàng.






Chóp mũi cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cảm nhận được lồng ngực cường tráng mà ôn hòa mình dựa vào, cảm giác được đôi tay gắt gao ôm nàng nhưng không ngừng run rẩy, lại càng ôm nàng chặt hơn.
Rất đau, ôm nàng rất đau.
Nhưng lại làm người ta buông lỏng hết thảy.
Lồng ngực này? Người này. . . . . .
Tâm, định rồi.
Vì sao lúc ấy nhận được huyết thư của Lưu Nguyệt, không có hướng đến đây trước tiên, mà lại trở về Triệu quốc một chuyến, bày ra chiến cuộc mấu chốt, rồi lại ngày đêm thần tốc chạy tới đây.
Nếu như hắn chậm một bước, nếu không phải hắn ở Thịnh Kinh không tìm được Lưu Nguyệt, đi theo đến đây phát hiện dân tộc Tiên Ti khác thường, Lưu Nguyệt của hắn sẽ. . . . . . Hắn quả thực không dám nghĩ nữa.
Cúi đầu không ngừng hôn hai gò má Lưu Nguyệt, cổ, Hiên Viên Triệt phẫn nộ đau lòng nghiến răng nghiến lợi nói: “Không khóc, có ta ở đây, từ nay về sau không ai có thể tổn thương nàng, tuyệt đối không”.
Lời nói trảm đinh chặt sắt vang lên ở trong hình thất, leng keng hữu lực, như là âm thanh va vào nhau vang lên thành tiếng.
Chìm trong lòng Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt hung hăng gật đầu, lại gắt gao dựa vào không muốn nâng lên.
“Vương thượng, nhanh lên.” Chính lúc này, thâm âm Thu Ngân ở ngoài hình thất vang lên.
Hiên Viên Triệt nghe xong chỉ “Ân” một tiếng, một tay ôm Lưu Nguyệt trong lồng ngực, một tay kia cầm nhuyễn kiếm hướng tới xích sắt trói chặt Lưu Nguyệt vung lên.
Như chém đậu hủ, nháy mắt đứt thành hai đoạn.
Thanh kiếm nhanh chóng ở trên người Lưu Nguyệt lướt qua vài đường, roi da đang siết chặt trên người Lưu Nguyệt cơ hồ muốn nhập vào xương, đã vỡ thành từng đoạn từng đoạn rơi xuống đất.
Phía trên n