Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3351 lượt.

một người không có kiến thức.
Lưu Nguyệt cũng nở nụ cười, quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt tầm thường, Âu Dương Vu Phi ở bên người nàng, không biết Minh Đảo có bao nhiêu người ở chỗ này, dung mạo Hiên Viên Triệt không nên để lộ, muốn liều mạng thì liều mạng, có thể ổn thoả tốt nhất cứ nên ổn thoả.
Bởi vậy, nàng dùng mấy thứ Hiên Viên Triệt đem bên mình, suốt đêm hóa trang cho Hiên Viên Triệt, tài dịch dung của nàng dù gì cũng hạng nhất, quệt quệt vài đường, lập tức sẽ biến Hiên Viên Triệt thành một người Bắc Mục, một nam nhân bình phàm.
Thu Ngân cùng Hiên Viên Triệt quá quen rồi, mà Thác Bỉ Mộc lại kinh ngạc đến mức chưa từng dãn mày ra.
“Thác Bỉ Mộc, ta luôn luôn tin tưởng các ngươi, cũng hy vọng có thể tiếp tục tín nhiệm, hôm nay, ngươi đã nhìn thấy, ta cho ngươi hai con đường.”
Nhìn Thác Bỉ Mộc, Lưu Nguyệt đột nhiên mở miệng.
Thác Bỉ Mộc cũng là một tài năng xuất chúng ở mười thành Khô Sa, cũng không phải người ngu ngốc, nghe Lưu Nguyệt nói tưởng chừng như đạm nhạt, thực ra bên trong cất giấu lời nói sắc bén, lập tức liền biết mình nhìn thấy người không nên nhìn, biết được chuyện bí mật gì đó.
Ngay lập tức, Thác Bỉ Mộc nghiêm mặt, cũng không đợi Lưu Nguyệt nói hai con đường kia là gì.
Nhanh chóng nói: “Lòng trung thành của Thác Bỉ Mộc đối với thành chủ trời xanh chứng giám, Thác Bỉ Mộc hôm nay cái gì cũng không có thấy, sau này cũng tuyệt đối không nhìn thấy gì. Thành chủ yên tâm, nếu Thác Bỉ Mộc có mảy may tiết lộ ra, trước chư thần thảo nguyên, cả nhà già trẻ Thác Bỉ Mộc chết không có chỗ chôn.”
Nói đến phần sau, Thác Bỉ Mộc giơ tay phải lên cao, nói ra lời thề trang trọng nhất của thảo nguyên.
Thảo nguyên tín nhiệm chư thần, lời thề trang trọng nhất, nói ra lời thề độc như vậy, có thể thấy rõ được sự chân thành.
Lưu Nguyệt nghe vậy lập tức cười ha ha, nhìn Thác Bỉ Mộc nói: “Tốt, Thác Bỉ Mộc, sau này bổn vương tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.”






Thác Bỉ Mộc nghe Lưu Nguyệt hứa hẹn, liền vui vẻ, kính trọng khom người thành nửa đường tròn với Lưu Nguyệt.
Ánh ban mai từ tàn cây rọi xuống càng rực rỡ hơn, ánh vàng khắp nơi.
Nhanh chóng dịch dung cùng Thu Ngân và Ngạn Hổ, tiếng vó ngựa vang lên bên tai, một trăm tinh binh đi theo Thác Bỉ Mộc, cũng bốn phương tám hướng chạy tới.
Hôm qua, sau khi ngựa của bọn họ phá đám xong, thừa dịp trời tối chạy đi, bây giờ mới theo ước định, vòng qua đây.
Đám người Hiên Viên Triệt sớm đã dịch dung xong, không để lại bất kì đầu mối nào cho kẻ khác.
Lưu Nguyệt nghe vậy nhìn liếc qua mọi nơi, núi Khố Xích, đã từng nghe qua, nghe nói ở đây có rất nhiều yêu ma quỷ quái, mọi người chỉ có thể đi nganng qua vài chục dặm dưới chân núi, tuyệt đối không dám đi vào.
Dù sao đồn đãi cũng nhiều không kế xiết, hung ác vạn phần.
“Chúng ta bây giờ đang ở chỗ nào?” Nhìn trái là núi, nhìn phải là núi, nhìn trước là núi, đến nhìn sau cũng là núi, đây là chỗ nào của núi Khố Xích?
“Không biết.” Thác Bỉ Mộc đau đầu, phun một câu.
Lưu Nguyệt nghe vậy cúi đầu nhìn Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt lắc đầu, hắn cũng không phải người thảo nguyên, hiểu biết về thảo nguyên trong khoảng thời gian này dù có khá hơn một chút, nhưng cũng khó có thể biết cặn kẽ đến mức biết mình đang ở chỗ nào của núi Khố Xích.
Tối hôm qua chỉ vì thoát khỏi truy kích của vạn mã phía sau, vừa thông đường là chỉ biết chạy vào núi Khố Xích này, cụ thể là vị trí nào, thức sự không thể biết, nhưng mà hiển nhiên là ở sâu trong núi rồi.
“Không sao, đi xuyên qua khu rừng này, sẽ vòng ra phía sau mười bảy tộc Tiên Ti.” Ngẩng đầu nhìn hướng của mặt trời, Hiên Viên Triệt đột nhiên lạnh lùng cười nói.
Mười bảy tộc Tiên Ti, dám động thủ với thê tử của hắn, há có thể quên đi dễ dàng như vậy.
Xem hắn lột da của bọn họ đi.
Ý cười trong mắt không ngăn được mà lóe lên, Lưu Nguyệt bò trên lưng Hiên Viên Triệt, có Hiên Viên Triệt ở đây, mấy chuyện kia cũng không cần nàng quan tâm, mọi chuyện đều vứt cho Hiên Viên Triệt làm là được rồi.
Thần núi gì đó, quỷ núi gì đó, đều là lừa người, tại sao phải sợ nó.
Mỉm cười chôn đầu vào gáy Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt cười, khẽ cắn cổ Hiên Viên Triệt.
(Su: 1 trong những cảnh thân mật hiếm hoi của 2 anh chị, Su đang cân nhắc xem có nên xếp nó vào dạng Hót k =)) )
Hiên Viên Triệt nghiêng đầu chà chà đầu Lưu Nguyệt, không tiếng động cười.
Những người khác nhìn thấy, còn tưởng rằng Lưu Nguyệt bị thương nặng chống đở không nối, vẻ mặt lo lắng, yên lặng tiến về phía trước, sợ làm kinh động đến Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt lại càng nhàn tản, thỏa sức hành hạ Hiên Viên Triệt, đem nỗi nhớ mong lâu ngày không gặp, tất cả thể hiện ra.
Bước đi trên núi non trùng điệp, trên đất vang lên tiếng sàn sạt.
Cõng Lưu Nguyệt đi vào núi, Hiên Viên Triệt chưa bao giờ biết Lưu Nguyệt có thể nghịch ngợm như vậy, có thể sánh bằng con khỉ nhỏ ngang ngược được rồi, đều cắn vào cổ hắn, chỉ sợ cổ hắn sớm đã vô cùng thê thảm rồi, người này, đây là dụ dỗ người đấy.
Im lặng th