Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2997 lượt.
tuyệt đối không phải ở quốc gia này nhìn thấy, là kiếp làm lính đánh thuê nhìn thấy.
Nhưng mà, là thấy ở đâu?
Cau mày, Lưu Nguyệt sống chết nhìn chằm chằm hoa ba màu trong tay.
Hiên Viên Triệt cũng không quấy rầy Lưu Nguyệt suy nghĩ, phất tay ý bảo mọi người đừng nói chuyện, quay đầu hái một cành hoa ba màu đùa nghịch.
Ong bướm bay lượn trong không trung, tràn đầy sức sống.
Hiên Viên Triệt hái một cành đơn độc, nhìn thấy một chất lỏng gần như trong suốt, từ chỗ ngắt hoa chậm rãi chảy ra, rơi trên mặt đất, vừa lúc nhỏ lên người con kiến.
Con kiến đang cõng một miếng thức ăn, bị dính phải chất lỏng này, động tác đột nhiên cũng nhanh hơn, liền bò đi xa.
Lưu Nguyệt vô thức nhìn thấy, ánh mắt đột nhiên sáng rỡ, không khống chế được nhảy dựng lên, trong nháy mắt mặt hưng phấn đến méo mó.
“Thế nào, thế nào?” Hiên Viên Triệt bị Lưu Nguyệt làm cho hết hồn, vội vàng đứng dậy giữ Lưu Nguyệt lại, cả người đều bị thương, mặc dù là bị thương ngoài da, cũng đừng hành hạ bản thân như vậy chứ.
“Là nó, là nó….” Trong nháy mắt Lưu Nguyệt hưng phấn đến nói không ra lời, khua tay múa chân, hưng phấn giống như đứa trẻ.
Đám Hiên Viên Triệt chưa từng nhìn thấy Lưu Nguyệt vui sướng đến thế, không khỏi đều trừng mắt, đây là cái bảo bối gì?
“Nàng đừng kích động, vẫn đang bị thương.” Hiên Viên Triệt giữ Lưu Nguyệt lại nói liên hồi.
Đưa tay túm lấy ngực áo Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt hưng phấn đến mức muốn bay lên: “Là nó, ha ha, ta có thứ đối phó với bọn họ rồi, ta có thứ đối phó với bọn họ rồi….”
Nàng nhớ ra rồi, nàng nhìn thấy hoa này ở đâu.
Trong trung tâm nghiên cứu của nước M.
Ngày đó, nàng nhận một danh sách đi giết một bác sĩ sinh vật học, chính là một trong những người nghiên cứu cái loại hoa này.
Nàng vì tới gần, thuận mắt đảo qua bản nghiên cứu và kết luận của hắn về hoa này.
Nguyên liệu chủ yếu của độc tố thần kinh số 17.
Không phải là độc tố gây tổn thương, mà là một loại độc tố có tính phòng ngự.
Bởi vì có độc dược sẽ có giải dược, nó chính là một loại giải dược có tính phòng ngự có thể sử dụng với quy mô lớn.
Năm đó, nàng đối với mấy thứ như vậy không có hứng thú, bởi vậy cũng không để ý, mà hôm nay, nàng may mắn đã từng xem qua, mà bây giờ còn nhớ được cách bào chế nó.
Nắm chặt tay, Lưu Nguyệt hận không thể tự mình điên cuồng trong biển hoa này.
Một ít dược của Minh Đảo có thể hủy diệt một đỉnh núi, nàng hôm nay lại tìm được đồ có thể chống lại.
Ha ha.
Tái ông mất ngựa, sao biết là không phải phúc.
Vui vẻ ra mặt, Lưu Nguyệt túm lấy quần áo Hiên Viên Triệt, cười sung sướng cực kỳ.
Gió xuân cuồn cuộn, Thu Ngân, Thác Bỉ Mộc lập tức xắn áo làm việc.
Nguy hiểm tràn đầy, cấm địa thần bí quái dị tràn đầy này, xem ra không phải bởi vì có cái gì quỷ quái hung mãnh, nguyên nhân thật sự là do bí thuốc nền móng của mười bảy tộc Tiên Ti sinh trưởng ở đây, đề phòng người khác tiến vào, nên mới đồn thổi ra cái gì đó.
Bất quá, như vậy thật tốt, dọa lui tất cả những người tộc Tiên Ti khác, hôm nay thật tiện nghi cho Lưu Nguyệt nàng, ha ha, Lưu Nguyệt hiểu rõ điểm ấy, tâm tình tốt hơn bình thường rất nhiều.
Không có cái xẻng cái cuốc, trường kiếm đại đao đó là tùy thân mang theo, Thu Ngân, Ngạn Hổ, Đỗ Nhất cũng không quá coi trọng bảo kiếm, một đám anh dũng sử dụng kiếm làm cuốc.
Một kiếm tiến vào đất cát dưới đóa hoa vàng óng ánh, còn không chờ đám người Thu Ngân cúi người xuống nhắc hoa lên, bên dưới đất cát ẩm ướt đã vang lên một trận âm thanh xột xoạt.
Đất đã thay đổi, phía dưới đất có cái gì đi ra.
“Cái gì vậy?” Ngạn Hổ liếc mắt một cái nhìn gì đó từ dưới đất đi ra, không rõ là gì nói.
Cùng thời gian, Thác Bỉ Mộc hô to một tiếng : “Đừng lộn xộn.”
Thanh âm khẩn trương mà kinh hãi.
Bởi vì Lưu Nguyệt cổ tay tạm thời không thể dùng lực, đang đứng phía sau Đỗ Nhất, lúc này nghe hai người đồng thanh hô lên, không khỏi tiến lên từng bước, nhìn sang.
Chỉ thấy dưới một mảnh bụi hoa lóng lánh rực rỡ sắc vàng, vô số bò cạp ánh đen từ trong đất chui ra, phủ phục dưới những đóa hoa sắc vàng rực rỡ, đuôi bò cạp giơ lên cao cao, phần đuôi vốn đỏ biến thành màu đen, không nhúc nhích, như hổ rình mồi sừng sững một phương.
Dưới một mảnh ánh nắng rực rỡ, bên trong màu vàng, sắc đen tỏa ra như đầm lầy sâu không thấy đấy, làm tâm người ta phát lạnh.
“Bò cạp đỏ thẫm.” Lưu Nguyệt nhíu mày một chút.
Bò cạp này nàng đã từng thấy qua ở đại sa mạc Châu Mỹ, độc chết một con lạc đà, chỉ cần mấy phút đồng hồ.
Mà bò cạp đỏ thẫm này, phần đuôi càng đỏ, độc tính càng mạnh mẽ, mà một rừng bò cạp phủ phục dưới những đóa hoa vàng tươi rực rỡ kia, phần đuôi đã gần biến thành màu đen, có thể thấy độc tính của chúng cường đại đến chừng nào.
Thác Bỉ Mộc khẩn trương lui ra phía sau từng bước nghe Lưu Nguyệt đã mở miệng, cũng không quay đầu lại mà gật đầu rất nhanh nói: “Đúng, chính là bò cạp, là chi thần trấn tộc của dân tộc Tiên Ti, hàng năm đều phải thăm viếng, chúng nó rất lợi hại,