Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2936 lượt.

giết tiên vương của bọn họ, chính là Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt ngay trước mặt, không biết hắn còn có thể cười vui vẻ như vậy, thái độ thân thiết như vậy nữa hay không.
“Sứ giả Ngạo Vân quốc đến.”
“Sứ giả Nam Tống quốc đến.”
Dưới bầu trới quang đãng, tiếng xướng lễ vang lên liên tiếp, sứ giả ba nước khác ở Trung Nguyên cũng đến.
Khách khí mà tự trọng, vừa không thân thiện cũng không, vẫn duy trì tư thái riêng của mình.
Không bao lâu sau, bên trong Thiên Trần cung đã đầy người, các đại triều thần trong triều, sứ giả khắp nơi, gần như cũng đã tới đầy đủ hết.
Bên trong Thiên Trần cung dường như không còn chỗ ngồi, một mảnh náo nhiệt.
Rượu ngon được bưng lên liên tục, tràn ngập mặt bàn, một mảnh vui mừng.
Thái giám dáng người mãnh khảnh kia cúi đầu, trà trộn ben trong một đám thái giám cung nữ, bưng chén đĩa chậm rãi đi về phía Hiên Viên Triệt.
Thân hình nhỏ nhắn, sắc mặt bình tĩnh, không có bất kỳ khác thường nào.
“Cung chúc vị vua của ta vạn thọ vô cương, bảo vật của vi thần có lẽ quốc chủ nhìn không thuận mắt, không dám trình lên để rước nhục, nhưng trước đó vài ngày vi thần đi Vũ thành dò hỏi, có được một món bảo vật rất tốt.” Trong không khí vui mừng, Thượng Thư bộ Hộ Thiên Thần vẻ mặt tươi cười đi ra, cao giọng nói với Hiên Viên Triệt.
Lời vừa nói ra, trên đại điện nhất thời tràn ngập tiếng cười, Thượng Thư bộ Hộ ăn nói thật thẳng thắn, chẳng qua Vũ thành là nơi khá nghèo khó ở Thiên Thần, có thứ bảo bối gì tốt được.
“Đó, là bảo bối gì?” Tiên vương Thiên Thần, hiện tại là thái thượng hoàng – Hiên Viên Dịch, thấy Hiên Viên Triệt không có hứng thú, lập tức tiếp lời nhìn Thượng Thư bộ Hộ hỏi.
Tiếng nói vừa ra, Thượng Thư bộ Hộ vẻ mặt tươi cười theo trong hộp gỗ luôn mang theo bên mình, lấy ra một bông lúa xanh biếc, hạt lúa mẩy chắc, nặng trĩu thân lúa.
Vật vừa ra, quần thần chung quanh nhất thời cười vang một trận, cái này thì gọi bảo bối gì chứ?
Thượng Thư bộ Hộ lại vẻ mặt nghiêm nghị, khuôn mặt kích động ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt vẻ mặt lạnh như băng, cao giọng nói: “Tài bảo chẳng qua cũng chỉ để ngắm cảnh, duy ngũ cốc Thiên Thần ta được mùa, dân phú quốc cường mới là lẽ phải.
Đây là lúa mạch mới trổ bông năm nay, vương thượng, ngài nhìn xem, chắc mẩy như thế, Thiên Thần chưa bao giờ có.
Vũ thành lại thu hoạch tốt như vậy, nghĩ rắng những nơi khác ở Thiên Thần dân chúng dân chúng có thể ăn no mặc ấm, Thiên Thần ta còn lo gì nữa, vương thượng, đây mới thực sự là bảo bối.”
Một câu vừa ra, chúng thần cười vang trên đại điện nhất thời yên lặng.
Hiên Viên Triệt vẫn luôn nghiêng dựa vào ghế rồng, cũng không ham thích gì, lúc này chậm rãi ngồi thẳng người, nhìn Thượng Thư bộ Hộ vẻ mặt hưng phấn, khuôn mặt lạnh như băng lần đầu tiên lộ ra một chút tươi cười.
“Không sai, dân giàu nước mạnh mới là chuyện tốt nhất của Thiên Thần ta, món bảo vật này quả nhân thích, người đâu, thưởng.” Tiếng nói lạnh lùng vang lên trong Thiên Trần cung, trên mặt Hiên Viên Triệt lần đầu tiên có vẻ vui thích.
“Thưởng…” Tiếng lễ thanh truyền đi từng tiếng từng tiếng, ngân nga.
Quần thần trong đại điện im lặng phút chốc, lúc này đều tỉnh lại, lớn tiếng khen hay, nói rất đúng, đồ tốt.
Hiên Viên Dịch, hữu tướng, Mộ Dung Vô Địch, cũng đều gật đầu, đây mới là lẽ phải.
Mà Trần thái hậu ngồi cạnh Hiên Viên Triệt, thấy trên mặt Hiên Viên Triệt có chút tươi cười, nhất thời vui vẻ ra mặt, nàng mặc kệ quốc thái dân an cái gì, nàng chỉ quan tâm tâm tình nhi tử của nàng có được không.
Hiện tại thấy Hiên Viên Triệt nở nụ cười, không khỏi mừng rỡ, lúc này cao giọng nói: “Thiên Thần ta ngũ cốc được mùa không còn gì tốt hơn, Vương nhi, hôm nay mẫu hậu cũng có món quà muốn tặng con….”
“Tam vương Minh Đảo chúc….”
“Tam vương Minh Đảo…”
Trần thái hậu còn chưa nói xong, tiếng bẩm báo từ bên ngoài truyền vào từng tiếng từng tiếng vang vọng, truyền lại vô cùng nhanh.
Trên mặt Hiên Viên Triệt mới lộ ra chút tươi cười, vừa nghe vậy, sắc mặt nháy mắt trầm xuống, hai mắt rét lạnh, sát khí cuồng liệt tản ra khắp nơi, bao vây chặt chẽ lấy hắn.
“Tam vương Minh Đảo…” Thái thượng hoàng Hiên Viên Dịch vẻ mặt sáng lạn tươi cười, nụ cười trên mặt còn chưa kịp biến mất, đã kinh hãi nhảy dựng lên, trong mắt hoàn toàn biến sắc, một mảnh khủng hoảng, tam vương Minh Đảo, trời ạ, tam vương Minh Đảo đến đây, đây là…
“Sao có thể?” Sắc mặt Mộ Dung Vô Địch cũng thay đổi.
Hắn đã từng đi Minh Đảo, cũng biết chút ít về cấp bậc ở Minh Đảo, tam vương Minh Đảo, không dễ dàng ra khỏi đảo, đây là thế nào…
Mà Trần thái hậu vui vẻ và Hữu tướng ở bên cạnh, sắc mặt cũng thay đổi.
Trước kia bọn họ không biết Minh Đảo là cái gì, nhưng kể từ khi Lưu Nguyệt trở về, bọn họ cũng biết một chút, Minh Đảo, thần thánh nhất trên đời này, nơi kinh khủng nhất.
Liếc nhau, trong mắt Trần thái hậu và Hữu tướng ngăn không được nỗi hoảng sợ dâng lên, không phải đã không còn quan hệ gì với Lưu Nguyệt rồi hay sao, còn tới nữa? Đây là có chuyện gì?
Ngoài đại điện truyền đến từng tiếng bẩm báo, vang vọ