Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2932 lượt.

ng trong ánh nắng rực rỡ.
Trong đại điện, không khí nháy mắt đại biến, không khí vui mừng biến mất, chỉ còn lại một mảnh sợ hãi và sát khí.
Quần thần Thiên Thần trong điện thấy đứng đầu là Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Dịch, Hữu tướng, Mộ Dung tướng quân nhất tề biến sắc, tuy rằng mọi người không rõ tam vương Minh Đảo là ai, chẳng qua nhìn trận thế này, cảm giác được không khí đột nhiên thay đổi, người tới không phải hiếu khách, không khỏi âm thầm đề phòng.
Mà sứ thần ngồi ở bàn tiệc dành cho khách, giờ tới Thiên Thần chúc thọ, cho dù trong mắt người ngoài phẩm tước không cao, nhưng cũng là những người tính báo được hoàng gia tín nhiệm nhất.
Thiên Thần mấy tháng trước chính biến, đại hôn đột nhiên hủy bỏ, Dực Vương Phi rơi xuống vực, Ngạo Vân đột nhiên đưa tiền lương thực cho Bắc Mục Trung Nghĩa Vương.
Những biến hóa liên tiếp này, những người khác không biết, bọn họ cũng biết một chút, vì vậy, cũng không khỏi hơi biến sắc, Minh Đảo.
Thiên Trần cung vốn náo nhiệt, nháy mắt tĩnh lặng không tiếng động.
Tất cả mọi người yên lặng bất động, chỉ có thái giám mảnh khảnh kia, vô cùng thong thả đến chỗ gần Hiên Viên Triệt nhất.
Nhưng, tất cả mọi tầm mắt đều tập trung ở ngoài điện, đều quên mất hắn.
Ánh dương chói lọi, theo ngoài đại điện chiếu vào, chiếu xạ ở trong điện, một mảnh vàng kim.
Giữa sắc vàng đó, ba bóng dáng ngược sáng đi đến, chân không chạm đất.
Đỏ, trắng, lam, ba màu, lưu loát sinh động, một khắc trước còn ở đài bạch ngọc ngoài điện, ngay sau đó đã đứng ở giữa đại điện.
Một đỏ, một trắng, một xanh, cẩm bào thuần sắc, ống tay áo bay bay, không phải làm bộ, tựa như tự dưng bay tới, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, ba người đã đứng nghiêm, vạt áo ba màu trong đại điện tràn ngập màu đỏ vui mừng, càng nổi bật sự tiên diễm.
Không lên tiếng, khí thế bức người.
Ba người thân hình bình thường, người mặc cẩm bào lửa đỏ rất là uy vũ, mặt chữ quốc, sắc mặt cực nghiêm.
Người cẩm bào trắng ở giữa, lại khá nho nhã, thoạt nhìn rất giống thầy thuốc, cực kỳ ôn hòa.
Về phần người cẩm bào màu lam kia, thần sắc chất phác, nhìn qua giống tảng đá, lạnh như băng mà không có bất kỳ biểu tình gì, lúc này năm ngón tay cầm sẵn một hộp gỗ cứng.
Tay áo bào vung lên, năm ngón tay buông lỏng, chỉ nghe cạnh một tiếng, hộp gỗ cứng rơi xuống đất, tiếng gỗ cứng và ngọc thạch chạm vào nhau, nghe, giống như hộp gỗ kia nặng cả ngàn cân.
Mọi người trong đại điện, nhất tề âm thầm hít sâu một hơi.
Lạnh như băng mà đạm mạc, sáu ánh mắt nhất tề nhìn thẳng vào Hiên Viên Triệt ngồi ở trên cùng.
Tầm mắt đan xen, băng cùng hỏa đối chiến.
Người trong đại điện, trong nháy mắt, dường như cảm thấy có tiếng hưng phấn.
Khuôn mặt sợ hãi, Trần thái hậu đang ngồi không tự chủ đứng lên, cùng Hiên Viên Dịch một trái một phải đứng bên cạnh Hiên Viên Triệt, thật giống như trước mặt tam vương Minh Đảo, bọn họ có ngồi cũng chỉ là không khí.
Trong điện một mảnh yên lặng.
Mặt mày Lãnh khốc trong một mảnh sát phạt, không có yếu thế, không có khiếp đảm, chỉ có cuồng vọng độc tài, chỉ có một thân uy nghiêm phách khí vương giả, Hiên Viên Triệt lạnh lùng nhìn tam vương Minh Đảo, quanh thân bao phủ một cỗ sát khí, ngồi ở ghế rồng trên cao.
Lấy một đối ba, khí tức không thể thua kém.
Chỉ trong chốc lát, tam vương Minh Đảo trong mắt chợt lóe lên quang mang không biết tên, nhất tề thu lại ánh mắt đánh giá Hiên Viên Triệt.
“Minh Đảo nghe thấy Thiên Thần Vương đại thọ, đặc biệt phái ba chúng ta đến tặng lễ.” Nam tử áo trắng nho nhã vung tay trên hộp gỗ cứng một cái, chậm rãi lên tiếng.
“Không dám nhận, không dám nhận…” Hiên Viên Dịch đứng vững, trên ót đều toát ra mồ hôi, nghe nam tử áo trắng nói thế, lập tức khoát tay không ngừng, còn đâu khí thể của đế vương.
Ba người đứng trong đại điện lại không để ý đến Hiên Viên Dịch, chỉ lãnh đạm nhìn Hiên Viên Triệt ngồi ở trên cao, dưới khí thế của bọn họ, bất động nguy nga, tuyệt không chịu ảnh hưởng ngược lại còn khí thế bức người.
Lông mày lạnh lẽo chậm rãi nhíu lại, Hiên Viên Triệt mắt nhìn xuống ba người phía dưới, vô cùng chậm chạp nói: “Vậy quả nhân có phải đa tạ Minh Đảo hay không?”
Lời này vừa ra, Mộ Dung Vô Địch, Hữu tướng bên cạnh đều đổ mồ hôi, lời này rất chống đối.
“Dược Vương, ngài xem vương ta trước đây chịu đại ân của ngài, ngài…” Trên mặt tươi cười, Mộ Dung Vô Địch chắp tay thi lễ với nam tử áo trắng kia, đang muốn giảng hòa.
Vừa mới mở miệng, Dược Vương áo trắng kia vung tay áo bào lên, thản nhiên tiếp lời: “Ân tình sớm qua, huống chi ngày đó đã trả ân, Thiên Thần, Minh Đảo, không nợ bất kì ân tình nào.
Tiếng nói vang lên, sắc mặt Mộ Dung Vô Địch nhất thời tái đi, nói không nhớ tới ân tình, vậy hôm nay khí thế rào rạt như vậy, đây…
“Năm đó quả nhân được Dược Vương chữa trị, quả nhân ghi nhớ trong lòng, chẳng qua Dược Vương cứu quả nhân, là để trả ơn, sau khi quả nhân khỏi, cũng đã trả ân, mặc dù quả nhân lòng có nhận thấy, nhưng giữa Minh Đảo Thiên Thần, tuyệt không khất nợ.”
Thanh âm lạnh như băng vang lên, một


XtGem Forum catalog