Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2935 lượt.
lời của Hiên Viên Triệt làm hỏng ý muốn chèo kéo giao tình của Mộ Dung Vô Địch, lạnh lùng nhìn Mộ Dung Vô Địch một cái.
Mộ Dung Vô Địch nhất thời rùng mình một cái.
Đồng thời Hiên Viên Triệt vung tay áo bào lên, Hiên Viên Dịch và Trần thái hậu đứng đên mức không còn cảm giác, lảo đảo một cái ngồi vào ghế.
Thái thượng hoàng và Thái hậu đứng lên vì bọn vô dang tiểu tốt các ngươi, cón thể thống gì nữa.
Lần này Minh Đảo đến, đích thị là không tốt, còn chèo kéo giao tình làm gì, không ngại uy phong của Thiên Thần. Tìm tới tận cửa rồi, sợ, chẳng lẽ có thể giải quyết sao, huống chi, chưa từng sợ Minh Đảo.
Bên môi khẽ hiện lên một nụ cười, Dược Vương nhìn Hiên Viên Triệt khắp người lạnh như băng xơ xác tiêu điều, chậm rãi gật đầu nói: “Hiên Viên Triệt, sớm biết không tệ, giờ xem ra quả thật không tệ.”
“Quả nhân có được hay không, Minh Đảo không có tư cách đánh giá.” Hiên Viên Triệt cười nhướn mày đáp lại Dược Vương, trời sinh yêu mỵ, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo đến mức làm cho người ta sợ hãi.
Dược Vương nghe vậy lông mày run lên, chống lại Hiên Viên Triệt đang bộc lộ bản thân, lông mày trầm lại trầm, vung tay áo bào, rương gỗ cứng trên ngọc thạch, lập tức bị đẩy lên trước ba phân.
“Hi vọng Thiên Thần Vương thích.”
Tiếng nói vang lên, Lực Vương một thân áo lam bên cạnh đột nhiên tiến lên một bước, một chưởng đánh vào hộp gỗ kia.
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy rương gỗ kia, bị đập nát ra, từng phần từng phấn, một mảnh lại một mảnh vỡ ra, biến thành bụi phấn.
Người trong đại điện nhìn thấy, gỗ cứng dày gần hai ngón tay như thế, dưới chưởng lực vô hình bị nát thành bụi phấn.
Một chưởng không tiếng động, nhưng đã có uy lực như vậy, mọi người trên đại điện đều thay đổi sắc mặt.
Chậm rãi dựa vào ghế rồng phía sau, ánh mắt Hiên Viên Triệt lạnh như băng.
Tay áo phất qua, gỗ cứng hoàn toàn vỡ vụn thành bụi phấn, bị tay áo Dược Vương tản ra, bay trong không trung, tản ra mùi thơm của gỗ cứng.
Trên rương gỗ bị hủy hoại, đồ vật bên trong lập tức hiện ra.
Một khối lập phương thoạt nhìn trong suốt vô sắc, ngân quang sáng rọi, tản ra hàn khí nhè nhẹ hơi giống bông tuyết.
Mà ở giữa bông tuyết kia, một bình dương chi bạch ngọc đoan đoan chính chính bày ra.
Chậm rãi tiến lên, Dược Vương một thân bạch y cầm lấy bình ngọc, nhìn Hiên Viên Triệt nói: “Trân quý ngàn năm của Minh Đảo, dược trân phẩm, Thiên Thần Vương có thể đánh giá dược hiệu.”
Trân phẩm ngàn năm của Minh Đảo? Minh Đảo tuyệt đối sẽ không thật sự tặng đồ cho hắn, sợ rằng lễ là giả, thị uy mới là thật, hơn nữa Dược Vương y thuật lợi hại, độc còn lợi hại hơn, phải biết y và độc luôn đi liền với nhau, thử dược, hừ, trong lòng Hiên Viên Triệt cười lạnh một tiếng.
Nhìn xuống mọi người phía dưới, Hiên Viên Triệt lạnh lùng cười một tiếng: “Nếu Minh Đảo đã muốn vậy, quả nhân không nhận cũng không phải, nghiệm.”
Mấy thị vệ đứng gần đại điện nhất nghe tiếng lập tức lui xuống.
Đại điện lâm vào sự yên tĩnh ngắn ngủi.
Dược Vương cầm bình ngọc trong tay đùa nghịch, Lực Vương và Hỏa Vương bên cạnh, dứt khoát hai tay ôm ngực, nhắm mắt, không coi ai ra gì đến mức tận cùng.
Chưa đến một khắc, mấy thị vệ lui ra nhất tề đi nhanh đến.
Trong tay họ là một hồ cá trong suốt, mấy con cá vui vẻ bơi lội ở bên trong, sóng nước lăn tăn, nhìn qua tràn đầy sức sống.
Hồ cá trong vắt đặt trong đại điện, Dược Vương cái gì cũng không nói, trực tiếp mở nút bình dương chi bạch ngọc kia, cứ như vậy bỏ vào hồ cá.
Cá tung tăng bơi lội, thủy thảo trôi nổi.
Ánh mắt mọi người trong đại điện đều tập trung vào hồ cá kia, nhìn chằm chằm, trân quý ngàn năm của Minh Đảo có ích lợi gì?
Một mảnh tĩnh mịch, chỉ nghe thấy tiếng thở khẽ của mọi người.
Bình vào hồ cá, thoáng qua, mọi người đều thấy rõ, con cá rực rỡ nhanh chóng lật ngửa cải bụng trắng bệch lên, trong khoảnh khắc từ từ thối rữa, bắt đầu bị tan rã.
Mà cây cỏ xanh tươi kia, nhanh chóng héo rũ, theo tốc độ mà mắt thường có thể nhìn rõ, biến thành nước, hòa vào hồ nước trong vắt kia.
Hô hấp dồn dập, mọi người trong đại điện nhất tề trừng lớn mắt, tiếng thở vô tình dồn dập hơn, đây là… thứ này…
Trong nháy mắt, cá sống tan chảy, cỏ xanh hóa nước.
Bọt nước trong vắt, biến thành màu đen tịch mịch, bốc lên mùi hôi thối.
Đưa tay lấy bình dương chi bạch ngọc trong hồ cá ra, Dược Vương lại đặt bình lên trên bông tuyết, nhìn Hiên Viên Triệt nói: “Vật này là Minh Đảo tỉ mỉ điều phối mà thành, bởi vì trân quý, không cần làm gì đã tản ra độc dược vô hình.
Sau khi sử dụng, một giọt có thể hủy mười dặm núi sông, tiêu diệt hết mọi sự sống.
Một lọ thế này, giang sơn to lớn như thế, Thiên Thần nhưng thật ra dễ như trở bàn tay.” Tiếng nói chậm rãi, nhưng trong mắt người khác lại như tiếng sấm.
“Ầm.” Vừa nói như vậy xong, mọi người trong đại điện vốn đang xuất thần, nháy mắt phục hồi tinh thần lại, một tiếng nổ, trong khoảnh khắc, sợ hãi có, mừng như điên có, hoảng sợ có, nhức đầu có… Muôn hình muôn vẻ, đều không giống nhau.
Thiên Thần nếu có vật này trong tay, Ngạo Vân,