Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2930 lượt.
n điền, chậm rãi đi lên.
Tay áo bào không gió mà bay, Mộ Dung Vô Địch đạp từng bước từng bước, mỗi một bước hạ xuống, sàn ngọc thạch liền xuất hiện một dấu chân, một thân công lực đã tăng lên tới cực hạn.
Ngọn lửa tản ra, nhấp nháy, cách bình bạch ngọc ở giữa không xa.
Khóe miệng lạnh lùng cong lên chút cười lạnh, Hỏa Vương một tay đặt trên bông tuyết bị hỏa diễm thiêu đốt, “ầm” một cái ngọn lửa thành hình rống cuốn bay đi, vọt về phía Mộ Dung Vô Địch.
Hai tay vung lên, nội kình vô hình bắn nhanh ra, bay về phía ngọn lửa u lam.
Trong khoảnh khắc, ngọn lửa hỗn loạn ở giữa không trung, dừng lại trong nháy mắt.
Hỏa Vương thấy vậy hừ lạnh một tiếng, bàn tay to lại nhấn một cái trên bông tuyết kia, ngọn lửa u lam thoáng chốc bùng lên kịch liệt.
Lửa như mũi tên, bắn nhanh về phía Mộ Dung Vô Địch.
Một mủi tên phá hỏng phòng vệ của Mộ Dung Vô Địch, xông thẳng vào mi tâm Mộ Dung Vô Địch, Mộ Dung Vô Địch thấy vậy mạnh mẽ đề khí, quay thân chuyển eo, một chưởng chống lại ngọn lửa.
“Ầm.” Chỉ nghe giữa không trung vang lớn một tiếng, thân hình Mộ Dung Vô Địch lảo đảo một cái, lùi vài bước về phía sau, Hiên Viên Triệt ngồi trên ghế rồng, khẽ nhíu mày, tay áo bào vung lên, một cỗ lực đạo lập tức bao lấy Mộ Dung Vô Địch đang lui về phía sau, dừng lại thân hình đang lảo đảo của hắn.
Mộ Dung Vô Địch khó khăn lắm mới đứng trước bậc thang dưới đài cao của Hiên Viên Triệt, một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Người trong đại điện bây giờ ngay cả thở cũng dường như dừng lại, mới đối mặt với Mộ Dung Vô Địch bị đả thương, mà quỷ hỏa kia lập tức sắp đốt tới bình ngọc kia rồi.
Hiên Viên Triệt lạnh mắt, trong mắt Hỏa Vương khiêu khích và khinh thường.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, tay áo bào vung lên, khẽ chống thân thể một chút đứng lên.
“Lừa mắt người chút mà thôi, sao lại phiền bệ hạ động thủ, để cho chúng tiểu nhân giải quyết, bệ hạ ngồi cao xem cuộc vui là được rồi.” Hiên Viên Triệt vừa đứng lên, một thanh âm trầm thấp đột nhiên , phá vỡ sự yên tĩnh của điện.
Mọi người ở đại điện lập tức nhìn theo tiếng nói.
Chỉ thấy một tiểu thái giám xa lạ, từ phía sau Trần thái hậu chậm rãi đi ra, tinh tế cao gầy, vẻ mặt bình tĩnh, một thân trầm ổn.
Tiểu thái giám này là ai?
Quần thần trong điện đều là người quen trong cung, tiểu thái giám này chưa thấy bao giờ, chẳng qua lúc này mọi người cũng không còn tâm trí hỏi han người xa lạ đột nhiên nhảy ra này là ai, có thể giải quyết tình trạng này là tốt rồi.
Chậm rãi đi tới trước người Mộ Dung Vô Địch, tiểu thái giám đưa lưng về phía Hiên Viên Triệt cao cao tại thượng, đối diện với tam vương Minh Đảo.
Nhìn bóng lưng mảnh khảnh kia, trong lòng Hiên Viên Triệt giật mình, ánh sáng trong mắt nhanh chóng che lấp đi, bóng lưng này, bóng lưng này…
Lưu Nguyệt, là Lưu Nguyệt.
Mắt trong nháy mắt sáng lên, nàng cư nhiên chọn ở lại bên cạnh hắn.
Nhìn bóng lưng tinh tế mà ngạo nghễ đứng đối đầu với tam vương Minh Đảo, vẻ âm hàn trong mắt Hiên Viên Triệt như bay mất nửa phần, nếu Lưu Nguyệt đã ra mặt, tất có kế sách ứng phó.
Trong lòng vui mừng, trên mặt vẫn bất động thanh sắc, đây không phải lúc thể hiện niềm vui đoàn tụ.
Lập tức, Hiên Viên Triệt nhìn bóng lưng Lưu Nguyệt một cái, thản nhiên nói: “Ngươi tự xem tình huống mà làm.” Dứt lời, chậm rãi ngồi xuống.
” Tiểu nhân biết.” Giả trang làm tiểu thái giám, Lưu Nguyệt không quay đầu lại cao giọng đáp một tiếng, người khác nghe có thể không hiểu, nhưng nàng biết được, Hiên Viên Triệt ý bảo mình hãy cẩn thận.
Hỏa Vương sắc mặt bất động, tay lại càng nắm chặt Băng Tinh, người trước mặt khiến hắn có cảm giác thâm sâu không lường được.
Có lẽ, hắn coi thường tiểu thái giám này rồi.
Ngó chừng ngọn lửa lam đậm, Lưu Nguyệt càng ngày càng tiến tới gần Băng Tinh.
Phía sau, tay Hiên Viên Triệt vốn phủ dưới tay áo bào lại lộ ra, u lam hỏa diễm này rất cổ quái, nếu Lưu Nguyệt một mình đánh không lại, hắn sẽ…
Mắt thấy Lưu Nguyệt đi vào phạm vi công kích của ngọn lửa, Hỏa Vương hai mắt nhíu lại, bàn tay to bóp chặt Băng Tinh một cái.
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy một đoàn lửa cao hơn đầu người phóng ra, mãnh liệt chưa từng thấy, nhào tới trước mặt Lưu Nguyệt.
Thật giống như một bức tường lửa, muốn nuốt chửng Lưu Nguyệt.
Mọi người trong đại điện vốn đang ngưng thần chờ đợi, nhìn thấy ngọn lửa quá lớn như thế, tim như nhảy ra khỏi lồng ngực trong khoảng khắc.
Hỏa diễm đập vào mặt, không phải nóng hừng hực như thiêu như đốt, ngược lại mang theo mùi rượu rất nhạt, đúng như trong dự đoán của nàng.
Khóe miệng Lưu Nguyệt chợt hiện lên nụ cười lạnh, chẳng những không tránh ngọn lửa mãnh liệt như một con rồng hung dữ, nàng ngược lại còn cúi đầu, cả người thu lại, nghiêng người, trượt dài đến trước mặt con rồng lửa.
Đám người trong đại điện thấy vậy, kinh ngạc đến ngây người, trừng lớn mắt.
Làm cái gì vậy? Lửa này lợi hại như thế, người khác né tránh còn không kịp, tiểu thái giám này chẳng nhữ