Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.
cả binh mã của Nam Tống đều hoảng sợ, nhìn về đoàn binh mã đến từ bốn phương tám hướng, không sợ chết mà xông lên.
Nhìn về sát khí âm lãnh bao trùm quanh đoàn quân áo đen.
Không ngừng xông lên, không chút e ngại, nhanh chóng bao vây chúng.
Bốn phía không còn đường lui.
Trong khoảng khắc đó, mười vạn binh mã Nam Tống hống hách không ai bì nổi lúc trước, lập tức bị bao vây trong trận thế của quân Thiên Thần.
Giáp đen, kiếm sắt bày ra trên bình nguyên, hiện lên ánh sáng hết sức xơ xác, tiêu điều.
Gió thổi mây bay, sát khí vô tận bao trùm hết thảy.
Cao cao trên đỉnh núi phía xa, Hiên Viên Triệt khoác tay phía sau lưng, nhìn về trận thế phía dưới, mặt không có chút dao động, chỉ không ngừng lạnh lùng “hừ hừ” vài tiếng.
Vươn tay xoa xoa mi tâm, Lưu Nguyệt nhìn xuống phía dưới.
Binh mã Thiên Thần xếp thành hình vuông, vây khốn mười vạn binh mã Nam Tống ở bên trong, thắng hay bại, trong lúc này, nháy mắt đã xoay chuyển.
Trong mắt thoáng hiện lên ý cười, nguyên lai hắn chính là có tài mà yểm (giấu đi).
Bên cạnh nàng, Âu Dương Vu Phi khẽ khua chiết phiến, cười cười, cũng không quá kinh ngạc, giống như hắn đã biết trước rằng Hiên Viên Triệt tuyệt đối sẽ không thể nào bại trận.
“Đi.” Lạnh lùng ném một tiếng cuối, Hiên Viên Triệt quay đầu, nắm lấy tay Lưu Nguyệt hướng về phía biên quan Nam Tống mà đi.
“Mặc kệ sao?” Lưu Nguyệt chỉ chỉ phía dưới.
“Nếu để ta quản, giữ bọn họ làm cái gì? “
Với tình huống như vậy, Lưu Xuyên nếu không thể thu thập số binh mã chưa đến mười vạn này, thì quả thật đánh mất mặt mũi của Hiên Viên Triệt, chính xác là nuôi hắn chỉ tốn cơm.
Lưu Nguyệt nghe Hiên Viên Triệt nói như thế, nhất thời nở nụ cười, nàng thế mà lại quên mất đám người Lưu Xuyên không kẻ nào không phải là đại tướng.
Tương kế tựu kế, dục thối hoàn tiến (dùng lui để tiến), quả thực Hiên Viên Triệt đã suy nghĩ vô cùng chu đáo.
Là ai nói bị người khác nắm lấy nhược điểm thì sẽ bại, nếu biết biến nhược điểm thành lợi thế, thì thắng trận chỉ là chuyện trong tầm tay.
Khẽ lắc đầu, nhìn khuôn mặt băng lãnh của Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt thực thoải mái, người này thực sự là càng xem càng thấy tốt, càng nhìn càng thích.
“Bánh to, không ăn được một lần thì chia nhỏ ra..” Phe phẩy chiết phiến, Âu Dương Vu Phi xoay người, cười nhìn Hiên Viên Triệt.
Năm mươi vạn binh mã Nam Tống canh phòng nơi biên quan, bốn mươi vạn binh mã Thiên Thần muốn ”nuốt trọn” quân Nam Tống, quả thực chính là mơ mộng hảo huyền, Hiên Viên Triệt phân binh mã Nam Tống ra từng chút, nuốt từng ngụm, hắn thật tinh khôn.
Đáp lại hắn chỉ là nụ cười lạnh lùng của Hiên Viên Triệt, cước bộ mỗi lúc một nhanh hơn.
“Đi đâu?” Chiến trường ở đây, bọn họ còn đi đâu?
“Hiện tại chỉ mới bắt đầu.” Đáp lại Lưu Nguyệt chỉ là câu trả lời không ra đầu không ra đuôi của Hiên Viên Triệt.
Lưu Nguyệt không nói thêm câu nào, trực tiếp phi thân lên ngựa, đi theo Hiên Viên Triệt.
Trong lúc chiến tranh đang dầu sôi lửa bỏng, không rảnh để nàng nhu tình mật ý, cũng không rảnh mà đi hỏi nhiều, đi cùng Hiên Viên Triệt, bảo hộ an toàn của hắn mới là việc nàng cần làm.
Trời xanh như biển, gió thổi mây trôi, mặt trời dần lặn về phía tây, ba người hướng về phía biên quan Nam Tống thúc ngựa chạy gấp.
Nhanh như chớp, chốc lát đã rời xa.
Ghìm cương ngựa dừng lại trên triền núi nơi mà quân Thiên Thần cùng Nam Tống giao nhau, Hiên Viên Triệt cúi người nhìn xuống dưới, Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không nhịn được mà nhìn theo.
Dưới sườn núi, đông nghịt một mảnh nhân mã.
Binh mã Thiên Thần bày quân chỉnh tề, một thân sát khí, bày ra tư thế sẵn sàng nghênh đón địch, tất cả đều là kỵ binh.
Khi nào thì Hiên Viên Triệt đã ra lệnh tụ binh vậy, nhìn qua thì đây chính là hai cánh quân tiên phong lúc trước.
Phía trước bọn họ, chính là số binh mã còn lại của Nam Tống, mất đi mười vạn tinh binh dẫn đầu, chỉ còn lại đám trung quân ngơ ngơ ngác ngác.
Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lãnh khốc, Hiên Viên Triệt vươn tay lấy cung tên đang để trên hắc kỵ, giương cung bắn tiễn, một mũi tên hướng tới trời chiều đỏ rực phóng vút ra ngoài.
Một tiếng ”vút” bén nhọn cắt qua hư không, pháo hoa nở rộ trên đầu của mấy chục vạn binh mã đang bày trận sẵn sàng đón địch.
“Ầm ầm ầm…” Trống trận nháy mắt vang dội, đại tướng Chu Thành đứng ở phía trước, vung lên trường kiếm trong tay, chớp mắt tiếng vó ngựa rầm rầm bốn phóa, gót sắt màu đen đột nhiên mạnh mẽ chạy ra.
Hai cánh quân tiên phong của Thiên Thần hướng tới trung quân Nam Tống lao nhanh mà đi.
Lúc này, nghĩ rằng toàn bộ quân lính Thiên Thần đã tan tác, trung quân Nam Tống đã xuất binh gần hết, số lượng binh mã còn lại cũng chỉ có mấy vạn, có thể xem như là trống không, hai bên mặc dù có mấy chục vạn binh mã lại đang án binh bất động một chỗ.
Mà số lương thảo dự bị của mấy chục vạn binh mã Nam Tống, toàn bộ đều ở phía sau doanh trướng của trung quân, hiện tại, bị quân tiên phong của Thiên Thần tấn công, hậu quả….
Lưu Nguyệt rốt cuộc cũng hiểu câu nói kia của Hiên Viên