Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3191 lượt.

niên anh tài, cũng xấp xỉ tuổi với thập thất (mười bảy) hoàng muội, trời đất tạo một đôi bích nhân, phụ vương có nghĩ như vậy chăng?”
Hậu Kim quốc chủ vừa nghe liền liếc nhìn Thái tử Thần Phi một cái, mặt mày khẽ động.
Ý tứ của Thần Phi hắn hiểu được, nhân tài hiếm có khó tìm như vậy, quan chức không đủ thu hút, phải cột thêm cả người vào nữa mới đủ, thu tâm của hắn.
Thu tâm, như vậy, hôn nhân chính trị cùng Hoàng gia là lựa chọn tốt nhất.
Nhìn Lưu Nguyệt phía dưới, Hậu Kim quốc chủ chậm rãi gật đầu cười nói : “Không tồi ! Không tồi ! Hoàng nhi nói có lí. Hôm nay đã vui, bổn vương bây giờ lại càng thêm vui, đặc biệt ban thưởng thập thất công chúa cho Lưu ái khanh.”
Lời vừa ban ra, văn võ bá quan trong đại điện lập tức ầm ầm đứng lên.
Vừa vào triều đình, liền tứ hôn cùng công chúa, thành Phò mã. Từ khi lập quốc đến nay, lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy, vinh quang như vậy chưa ai từng có.
Tuy rằng thập thất công chúa do phi tần sinh, cũng không nhiều tôn quý, nhưng cũng mang danh phận là một công chúa.
Lập tức, văn võ bá quan đứng thẳng dậy, không ai không thức thời, liên tục chúc mừng Lưu Nguyệt.
Người tâm phúc như vậy, há có thể không kết giao.
Lưu Nguyệt còn hơi sửng sốt, ngàn nghĩ vạn nghĩ, cũng không nghĩ tới sẽ tứ hôn cho nàng, tứ hôn cho Thiên Thần quốc Dực Vương phi, có lầm hay không?
Hậu Kim quốc chủ này thèm người đến phát điên rồi sao?
“Lưu phò mã, còn không tạ ơn.” Đứng ở hàng ngũ quan lại nhất phẩm – Hậu Kim thừa tướng, mỉm cười nhìn nàng nói.
Lưu Nguyệt giơ giơ mi lên, khóe miệng đột nhiên vẽ chút ý cười. Tứ hôn thì tứ hôn, nàng sợ ai.
“Tạ ơn hoàng ân.”
Ánh nắng chiếu xuống bên ngoài đại điện, một mảnh kim quang.
Phong đem bái cùng, Phò mã đương triều.
Tin tức này như cưỡi gió mà loan đi, khoảnh khắc thổi qua vạn thước tời cao, hướng tới bốn phương tám hướng mà bay đi.
“Cái gì? Tứ hôn?” Buổi chiều, trong phủ Phiêu Kị tướng quân, Vân Triệu khuôn mặt xanh tím, há hốc miệng nhìn Lưu Nguyệt.
“Có vấn đề?” Lưu Nguyệt tựa vào ghế nhìn Vân Triệu.
Hậu Kim quốc làm việc tốc độ không tồi, nhanh như vậy nàng đã có tướng quân phủ, cùng với thân phận Phò mã, tin này hiện tại cả Dật Nha thành không ai không biết.
Khuôn mặt Vân Triệu ngày càng thê thảm. qua hai mươi ngày, chẳng những không tốt lên, ngược lại càng xem càng tệ hại, giống như đánh nhau tới biến dạng luôn.
Vân Triệu khóe miệng co rúm, thần tình bất khả tư nghị.






“Đủ ngoan độc, rất nhanh. Thần Phi này thật không thể xem thường.” Quơ chiết phiến trong tay, vẻ mặt Vân Triệu âm trầm.
Đánh giá Lưu Nguyệt từ trên xuống dưới. Không thích, rất không thích tin tức này.
Không phải vì Lưu Nguyệt phải ở lại Hậu Kim quốc mà vì không muốn Lưu Nguyệt thành thân. Nghĩ đến bên người “hắn” có một thê tử, hắn đột nhiên cảm thấy không thoải mái.
Chính là vì không muốn “hắn” thành thân.
Không muốn Lưu Nguyệt thành thân? Vân Triệu đột nhiên cả kinh, suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Nhìn Đố Nhất thực vất vả vặn vẹo khuôn mặt lui xuống, Lưu Nguyệt hơi nhăn mày, cũng không phải nàng tình nguyện.
Ngẩng đầu nhìn về phía Đông Hải, Lưu Nguyệt lộ ra hàm răng trắng bóng đều tăm tắp, nhỏ giọng nói : “Còn không trở về, như thế nào còn không về.”
“Hừ, không trở lại, ta sẽ cưới cái công chúa kia luôn, cho chàng tức chết.” Nghiến răng nghiến lợi, Lưu Nguyệt vung mạnh tay.
Gió mát thổi qua, vô số tin tức bay đi bốn phương tám hướng.
Ở Triệu Vân quốc.
Giữa ánh trăng, một chiếc xe bình thường chạy suốt đêm, như đạp lên sao trời mà chạy, lướt qua màn đêm.
Vó ngựa như bay, vừa nhìn thấy đã biến mất, như ngựa thần lướt trên tầng mây, ngay cả thiên lý mã bình thường cũng không đuổi theo kịp.
Bốn con ngựa như hòa vào bóng đêm mà chạy, tốc độ thế này, mà thân xe ngựa lại vô cùng vững vàng, một chút xóc nảy cũng không có.
Giống như có người đứng dưới mặt đất nâng lên, cực kỳ vững vàng.
Bên trong xe ngựa, hai viên dạ minh châu lóe ra ánh sáng trong suốt, dưới ánh sáng mờ mờ này chiếu rọi , có thể thấy hai bóng người một ngồi một tựa vào thân xe ngựa.
“Khụ khụ, vừa thu được tin tức, ngài xem xem.” Một thanh âm già nua vang lên, chứa đầy ý vị giễu cợt.
Lão niên nhân (lão già) ngồi ngay ngắn bên trong xe ngựa, thần tình đầy ý cười hướng tới người nam tử tuổi nhỏ hơn đang dựa và thân xe, đưa tin tức vừa mới được bồ câu mang tới.
“Chuyện gì?” Nam tử nhỏ tuổi hơn đang khép hờ mắt dưỡng thần, nghe thấy vậy mở mắt ra, tiếp nhận tin mà lão nhân đưa qua.
Thanh âm trầm thấp, chứa đầy sự gợi cảm không thể diễn tả bằng lời.
“CÁI GÌ, ĐẠI HÔN? CƯỚI VỢ?” Rồi đột nhiên, thanh âm trầm thấp thay đổi, tiếng nghiến răng nghiến lợi vang lên, cả người đang ngồi liền bật thẳng dậy, giận tái cả mặt.
Bên trong xe ngựa, nhiệt độ đột nhiên hạ thấp đi nhiều, gió lạnh thổi thổi qua lạnh cả sống lưng.
“Hắc hắc, hắc hắc.” Thanh âm già nua cực lực nén lại, nhưng sắp cười ra tiếng đến nơi.
Mặt của lão nhân tràn đầy tươi cười, nhưn


Pair of Vintage Old School Fru