Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

người đến là một thanh niên xa lạ mặc âu phục, nhìn Trần Hồng Phong cười cười rồi chào: “Chú.”
Ánh mắt Trần Hồng Phong nhìn anh ta có chút sững sờ một lúc rồi mới đáp lại: “Dự Lâm, lâu rồi không gặp cháu nhưng cháu không thay đổi chút nào cả, vẫn giống lúc còn bé chỉ cao hơn thôi, vẫn rất giống ba cháu.” Ông kích động nói, hốc mắt đỏ ửng , hít sâu một hơi kéo anh ngồi xuống sofa.
Trần Cẩn vừa mới làm xong món kho tàu liền bưng ra phòng ăn, nhìn về phía phòng khách nói: “Chú, khách đã tới rồi sao?”
“Ừ, Tiểu Cẩn, cháu ra đây nhìn xem, xem có còn nhận ra ai đây nữa không?” Trần Hồng Phong bước vào kéo Trần Cẩn ra, chỉ về người thanh niên phía trước.
Ánh mắt Trần Cẩn chuyển động, nhìn người trước mặt sững sờ, hoảng hốt, những kí ức cũ từ từ kéo về, người đã mất tích từ lâu lắm đến giờ bỗng chốc đứng trước mặt mình làm cô khó có thể tiếp nhận, Trần Dự Lâm mặc âu phục đen, đeo caravat, quần áo chỉnh tề, làm người ta cảm giác rất nho nhã, lịch sự, nhìn Trần Cẩn đang sững sờ ở trước mặt nhẹ nhàng nói: “Cẩn Cẩn, anh đã về rồi.”
Ánh mắt Trần Cẩn mờ mịt nhìn người trước mặt rồi chạy đến về phía anh trai đám nhẹ: “Anh, anh đã về rồi sao? Không phải anh đang ở nước ngoài à!”. Nói xong còn đưa tay đấm liên tục vào người Trần Dự Lâm, Trần Dự Lâm cúi đầu nhìn em gái mình cười nhẹ, cúi đầu xuống nói: “Sao em không thay đổi chút nào vậy, vẫn đanh đá như xưa. Anh về mấy ngày trước rồi.” Nói xong lại khách sáo đưa túi quà trong tay cho Trần Hồng Phong: “Chú, cháu nhớ chú vẫn hay thích uống rượu nên đặc biệt đưa đến đây tặng chú một chai.”
Rồi lễ phép đưa chai rượu cho Trần Hồng Phong, Trần Hồng Phong đưa tay nhận lấy chai rượu, mở ra xem, là một chai Louie XIII, mắt liền sáng rực đem chai rượu đặt lên ban rồi tươi cười kéo vào phòng ăn, Hứa Văn đã bưng thức ăn lên đầy đủ, Trần Dự Lâm nhìn thấy Hứa Văn liền lễ phép chào và hỏi thăm sức khỏe, bốn người ngồi quây quần một chỗ nói chuyện, Trần Dự Lâm đột nhiên đến thăm ông làm Trần Hồng Phong có chút mất mát, ông cũng đoán ra một chút ít nhưng vẫn chờ Trần Dự Lâm nói. Lần này tới đây chắc là muốn nối lại quan hệ với Tiểu Cẩn rồi.
Lần đến thăm này Trần Dự Lâm cũng có chuẩn bị mà đến, tán gẫu với Trần Cẩn một lúc rồi lưu số di động của mình vào máy Trần Cẩn, còn lần này anh về nước cũng là do Chu Di sắp đặt.
Mấy ngày không liên lạc với Nhung Hâm Lỗi nên đi làm cả ngày Trần Cẩn vẫn cứ bất an, thỉnh thoảng lại cứ nhìn vào màn hình điện thoại để giải tỏa một chút, cảm thấy chán lại cất vào trong ngăn kéo, cô vẫn biết nếu có tin nhắn hay cuộc gọi thì chuông sẽ đổ nhưng cô vẫn cứ hay nhìn điện thoại theo thói quen, cô không muốn bỏ qua bất kì thông tin nào của anh cả dù là tin nhắn hay cuộc gọi.
Tan làm với vẻ mặt mệt mỏi, cô không ngờ người mất tích mấy ngày nay lại đứng ở cửa công ty chờ mình, ánh mắt chăm chăm nhìn cô, trong chốc lát cô tưởng là xuất hiện ảo giác, thất thần một lúc mới nhìn rõ Nhung Hâm Lỗi anh tuấn đứng trước của công ty, vẻ mặt cũng mệt mỏi nhìn cô khẽ mỉm cười.
Không biết vì sao khi nhìn thấy anh, mũi cô có chút chua xót, muốn lập tức chạy về phía trước ôm lấy anh, nhưng cô lại kiềm chế lại, anh hình như gầy đi rất nhiều, giữa hai lông mày nhíu lại không cần nói cũng biết anh đang rất mệt mỏi, dưới cằm râu cũng đã mọc lởm chởm.
Nhưng cô cố ý giận dỗi không để ý đến anh, sau đó nghiêng người đi qua anh không ngờ lại bị anh giữ chặt cổ tay, thấy cô vần còn giãy giụa anh liền dứt khoát kéo cô vào lòng rồi ôm đến cửa xe, biết mình không thể địch nổi anh nhưng vẫn cố vung tay, bất mãn nói: “Anh biến mất nhiều ngày như vậy có phải không muốn liên lạc với em không?”. Mặc dù biết anh huấn luyện không thể liên lạc được nhưng cô vừa nghĩ đến mấy ngày không có chút tin tức nào của anh lại có chút ủy khuất.
“Không phải huấn luyện vừa xong anh liền thay quần áo đến đây gặp em đầu tiên sao?” giọng nói của anh lúc này nghe cực kỳ mệt mỏi, giải thích cho cô, nói xong vẫn không quên nhìn cô mỉm cười, không còn khí phách thường ngày lại có vẻ rất dịu dàng, đem mặt nạ lạnh lùng hằng ngày vứt bỏ đi, chỉ nhìn người phụ nữ của mình trước mặt, anh đã ba ngày ba đêm không ngủ, nhưng vẫn lo lằng không thể liên lạc với cô nên sáng nay vừa nghe thông báo là đã hoàn thành nhiệm vụ, liền ra lệnh cho trực thăng đưa họ về ngay.
Bởi vì phải chỉ huy huấn luyện nên anh không thể mang theo di động, vừa về phòng làm việc liền mở điện thoại thấy rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của cô, mới biết cô luôn chờ điện thoại của anh nên chỉ vội thay quần áo mà chưa ăn uống gì cả liền chạy đến công ty chờ cô tan việc.
Nhung Hâm Lỗi không để ý đến người qua lại bên đường ôm lấy cô thật chặt vào lòng, thở dài nói: “Tiểu Cẩn đừng giận, để anh ôm một lát, mấy ngày nay anh phải huấn luyện nên di động tắt máy.”
“Em biết mà.” Trần Cẩn nép trong lòng anh buồn buồn trả lời.
“Biết vậy sao còn giận anh nữa?” Nhung Hâm Lỗi thấp giọng nói khẽ bên tai cô làm cô không biết phải trả lời làm sao, giọng nói anh có vẻ mệt mỏi, giống như là vượt mọi chông gai trở ngại vì muốn về


Disneyland 1972 Love the old s