Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
nh đưa cho em giữ, em có thể dùng thêm.” Anh giải thích cho cô. Trừ ở trên giường ra còn khi ở nơi khác anh rất ít nói chuyện tình cảm mà bây giờ lại giao tiền cho cô giữ, hy vọng là cô có thể hiểu được, anh nguyện cả đời này ở bên cô.
Cầm chi phiếu trong tay chơi đùa một lúc, cố tình hỏi: “Ơ, không phải là đàn ông đều đem tiền cho vợ mình sao?”
Nhung Hâm Lỗi đi đến ghế sofa rồi ngồi xuống, lười biếng nhìn về phía Trần Cẩn nhíu mày cười nhẹ, dò xét hỏi: “Chẳng lẽ em không muốn làm vợ anh sao?”
“Dạ, không muốn.” Trần Cẩn giả vờ tức giần hừ một tiếng, kiên định lắc đầu, không để ý đến anh.
Nhung Hâm Lỗi bất đắc dĩ tiến đến ôm cô vào lòng nói: “Nha đầu ăn ở hai lòng, em sớm muộn gì cũng phải gả cho anh.” Nói xong sức lực tay ôm eo cô lại tăng thêm.
Sáng sớm, chăn bỗng nhiên bị xốc lên, cảm giác lạnh lẽo liền tràn vào, Trần Cẩn bất mãn rụt người và nằm co lại, rồi mò mẫm tìm chăn kéo lại nhưng lại không thể tìm được, do Nhung Hâm Lỗi đã đem chăn ôm trên người không còn trên giường nữa, anh thật sự không biết dùng biện pháp gì để gọi cô rời giường nữa.
Trần Cẩn bị cái lạnh buổi sáng làm cho thưc giấc, cô vừa mở măt liền thấy Nhung Hâm Lỗi nghiêm túc đứng bên giường, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn mình, cô vò vò đầu tóc rối bời của mình bất mãn nói: “Hâm Lỗi , anh đừng làm phiền em ngủ.” Nói xong kéo chăn trong tay anh lại, đắp kín mặt tiếp tục ngủ. Nhung Hâm Lỗi nhìn cô thở dài, ngồi xuống bên giường vừa nói vừa dỗ giành: “Tiểu Cẩn, dậy đi em.”
Mặc cho anh dụ dỗ thế nào, Trần Cẩn vẫn không hề để ý, không thể không nói nha đầu này luôn làm cho anh đau đầu mà không biết làm thế nào cả.
Anh bước đến ngăn kéo bên cạnh giường lấy còi trong đó, rồi thổi, trong quân đội thì tiếng còi là hiệu lênh thức dậy, hôm nay anh đứng trong phòng ngủ thổi còi muốn Trần Cẩn nghe lệnh mình như lính mà rời giường.
Trần Cẩn nằm trong chăn nghe tiếng còi chói tai, liền từ trên giường bật dậy nhìn Nhung Hâm Lỗi đứng cánh đó không xa đang thổi còi, vẻ mặt chưa thõa mãn nhìn mình, khóe miệng nâng lên thành nụ cười, làm cô xù lông, trực tiếp ôm gối lên đập vào người anh nhưng lại bị anh bắt được.
Trần Cẩn thả thức ăn trong tay xuống nhíu mày nhìn anh bất mãn nói: “Sao anh lại mắng em?”
“Anh không mắng em.” Nhung Hâm Lỗi lập tức khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu của anh có vẻ hết sức nhẹ nhàng.
“Lúc nãy giọng của anh như vậy không mắng em thì là cái gì chứ?” Trần Cẩn phản bác, thấy khóe miệng anh khẽ giật giật mà không nói câu gì nên cô cũng không nói thêm, lúc nãy khi mới thức dậy cô sai bảo anh nhiều như vậy chỉ sợ đã làm anh mất hết kiên nhẫn rồi.
Ăn xong cô đi đến trước quầy rượu rút khăn giấy lau miệng, rồi đi đến bên cạnh anh nắm tay anh nói: “Lúc nãy vì anh mắt anh hiện rõ hai chữ -ghét bỏ. Em nói cho anh biết, bây giờ anh hối hận cũng muộn rồi, huống chi tối qua anh còn nói em là vợ anh, nên anh nhất định phải chấp nhận hết mọi tính xấu của em.”
Nhung Hâm Lỗi vốn định nói thêm nhưng nghe câu phía sau cô nhận là vợ của mình nên sắc mặt mềm mại đi không ít, sau khi lên xe, vẫn giống như trước giúp cô thắt dây an toàn, ngẩng đầu lên nhìn trong gương lại thấy cô đang cười khúc khích.
“Em cười cái gì?” Anh vẫn mặt lạnh không nhìn cô mà chăm chú nhìn phía trước lái xe.
“Không có gì, chỉ là em cảm thấy đi làm có người đưa đón thật thích.” Xe dừng lại trước của công ty cô, cô cởi dây an toàn ra, nghiêng người sang cạnh đưa tay ôm cổ anh rồi nhẹ nhàng hôn lướt qua môi anh: “Tạm biệt, tối nay chờ em về.” Cô không chú ý ánh mắt anh rất vui mừng, đang chuẩn bị đứng dậy thì anh lại ôm chặt cô lại rồi cúi đầu hôn lên môi cô, anh hôn rất dịu dàng, nhưng càng lúc càng sâu, hình như anh càng hôn càng không muốn buông cô ra, hai người môi lưỡi triền miên một lúc lâu anh mới buông cô ra, âm thanh khàn khàn nói: “Mau đi đi, nếu không trễ giờ đó.” Giọng nói của anh lúc này rất nhẹ và dịu dàng, giống như thì thầm bên tai cô. Cũng không biết là ai không để cho cô đi bây giờ lại bảo cô đi không trễ giờ.
Bởi vì có anh giục, nên cô vừa mới đến nơi thì Chu Thành đẩy kính mắt từ sống mũi lên, anh ta đeo kính nên cô không nhìn được ánh mắt căm phẫn của hắn, “Cô muộn tý nữa thì trễ giờ đó, biết không?”
“Ừ.” Cô dè dặt gật đầu nhưng nghĩ thầm không phải tôi còn chưa đi muộn đó sao.
“Nếu cô đến trước mười phút, hôm nay chúng ta làm được nhiều việc hơn, hơn nữa còn có thể tan ca sớm, có thể hoàn thành công việc trước, tại sao cô lúc nào cũng đến đúng giờ thế nhỉ, không sớm hơn được một phút."
“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng nhìn thấy người đẹp như tôi sao?” Chu Thành tức giận liếc xéo nhìn cô hỏi.
Chu Thành nói liên tiếp mấy câu làm cô choáng váng cả đầu, chỉ biết gật dầu phụ họa, không phải cô thừa nhận anh ta nói đúng mà cô cảm thấy mình không cần thiết phải so đo với anh ta, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Nghe được câu nói sau cùng của anh ta làm cô kinh ngạc cằm cũng muốn rớt xuống: “Không có, chỉ là tôi cảm thấy hôm