Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

đây gặp cô vậy.
“Vì em hy vọng anh sẽ mắng em.” Trần Cẩn cũng ôm anh thật chặt thủ thỉ trong ngực anh, chỉ sợ anh lại đột nhiên biến mất.
Hai người về đến nhà, Nhung Hâm Lỗi lấy chìa khóa ra mở cửa thì Trần Cẩn đột nhiên ở phía sau ôm anh thật chặt.
“Có chuyện gì sao em?” Nhung Hâm Lỗi mỉm cười, dịu dàng hỏi cô, kéo tay cô ra rồi xoay người lại chăm chú nhìn cô, Trần Cẩn mặt buồn thiu nhìn anh, rồi nhón chân lên chủ động hôn anh, môi cô đột nhiên sát lại làm nhiệt huyết trong người anh dâng cao, hai tay chuyển xuống ôm chặt eo cô, đổi bị động thành chủ động, vội vã hôn đáp trả lại, hai người bây giờ chỉ có thể dùng cách này mới có thể có thể thể hiện được sự nhớ nhung về nhau của hai người, đem đầu lưỡi vào trêu đùa đầu lưỡi cô hồi lâu mới cảm thấy tìm lại được hương vị yêu thích của mình, đến khi thở gấp mới buông cô ra, giọng nói khàn khàn ở bên tai cô trêu chọc: “Nhớ anh sao?”
“Nhớ, mỗi ngày đều nhớ, nhớ đến nổi điên. Nhưng lại không thể liên lạc với anh.” Nói đến đây giọng cô ỉu xìu, tức giận bĩu môi. Thấy nụ cười trên mặt anh càng ngay càng sâu, lập tức bất mãn: “Nói mau, nói anh cũng nhớ em.” Nói xong đưa tay bắt lấy cổ áo anh kéo xuống, giọng điệu ra lệnh, không chút nghi ngờ mà trực tiếp vào chủ đề.
Nhung Hâm Lỗi mím môi, cúi đầu xuống hôn lên mặt cô rồi nói: “Anh cũng nhớ em, bảo bối.” Nói xong liền trực tiếp ôm cô lên lầu, rồi bắt đầu cởi quần áo của mình, nhìn anh không chờ đợi cởi quần áo, cô gãi gãi đầu chăm chú nhìn anh rồi nghi ngờ hỏi: “Hâm Lỗi, không phải vừa mới huấn luyện xong sao? Anh không mệt sao? Không cần nghỉ ngơi à?”
Còn chưa nói xong thì anh đã dùng miệng ngăn lại, nhẹ nhàng cắn vành tai của cô nói: “Hiện tại anh cũng đang chuẩn bị nghỉ ngơi, nghỉ ngơi dưỡng sức. Tiểu Cẩn....” anh gọi tên cô lại cố ý kéo dài giọng ra, giống như nỉ non vậy, cuối cùng lại tiếp tục trằn trọc, hôn mút trên môi cô.
Trần Cẩn e thẹn vùi đầu vào ngực anh trả lại: “Không phỉ em lo lắng cho sức khỏe của anh sao? Ngộ nhỡ anh mệt chết đi thì làm thế nào?”
“Em nên lo lắng cho bản thân mình đi.” Dứt lời anh nhếch môi nhanh nhẹn vòng tay cởi móc áo lót của cô ra, không chờ kịp hôn cô, mười ngón tay hai người xen vào nhau, lần này anh rất khẩn cấp, cảm thấy như thế nào cũng không đủ, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế sức lực của bản thân không làm cô bị thương, anh từ từ cảm nhận, động tác phía dưới càng ngày càng nhanh, Trần Cẩn nằm phía dưới anh không ngừng thở dốc, để mặc cho anh rong ruổi trên người mình, hôm nay anh đối với cô cực kỳ dịu dàng, giờ phút này hai người hòa chung một chỗ, trong phòng tràn đầy hơi thở hoan ái.
Khi hoan ái qua đi, Nhung Hâm Lỗi vẫn bá đạo ôm cô trong ngực, cô cũng để mặc anh ôm cô nằm sát trong lòng anh, cho dù trong mơ cô cũng muốn anh ôm cô vào lòng như thế này, ngay cả trong lúc ngủ mày của anh cũng nhíu chặt, Trần Cẩn nằm trong lòng anh chăm chú người đang ôm mình, vừa rồi mới ở trên người mình ra sức làm bậy mà bây giờ đã ngủ say, vừa tức vừa đau lòng, nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ trên lưng anh, một lúc sau mới kéo thân thể mệt mỏi của mình vào phòng tắm tắm, tắm xong liền xuống nhà chuẩn bị cơm tối.
Anh thức dậy là chín giờ tối, khi cảm giác được trong tay không ôm ai đó nữa mới tỉnh dậy, xuống nhà liền thấy Trần Cẩn mặc tạp dề đang nấu ăn.
Anh đứng ở chân cầu thang hơi kinh ngạc nhìn cô, nghe tiếng động Trần Cẩn nhìn lại mới phát hiện anh đã xuống nhà, trong tay bưng chén nhỏ nghiêng người nhìn anh một chút rồi nói: “Anh ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, em làm gần xong rồi.”
“Tiểu Cẩn?” nhìn cô chuyên tâm nấu ăn, anh nhẹ nhàng gọi cô.
“Dạ.” Trần Cẩn vẫn tiếp tục nấu ăn, đem cất dầu đi, ngâm cá trông nước thêm vài phút, rồi vớt ra bỏ vào nồi, vì động tác này chưa nhuần nhuyễn nên dầu trong nồi bắn ra ngoài làm cho cô sợ hãi lùi về phía sau. Thức ăn này đều do cô tự đi chợ mua, cô muốn bổ thêm sung dinh dưỡng cho anh, nhìn bộ dạng của anh lúc nãy rất mệt mỏi.
Nhung Hâm Lỗi đã đứng bên cạnh cô nhìn động tác này nhíu mày rồi bước đến cầm muỗng trong tay cô, rồi nấu tiếp. Cô không giúp được gì nên đứng sau lưng anh nhìn anh nấu xong món ca kho tàu mới bưng vào bàn ăn.
“Em biết nấu cơm từ khi nào vậy?” Đây là câu nói đầu tiên từ khi anh xuống nhà lại giờ.
“Thím dạy cho em, lần đầu tiên nấu hy vọng sẽ không khó ăn quá, anh ngày nào cũng mệt mỏi nên em muốn khi anh trở về nhà sẽ có thể ăn cơm luôn chứ không muốn khi đó còn phải nấu ăn cho em.”
Anh nghe cô nói xong liền mỉm cười: “Không sao đâu, anh không thể để cho em đi theo anh mà còn bị đói được.” Anh không ngờ cô lại vì anh mà bắt đầu học nấu ăn, nhìn cô cố gắng thay đổi bản thân vì mình, anh chỉ im lặng cảm nhận chứ không nói gì, vì đặc thù của nghề nghiệp nên anh không thể làm tròn nhiệm vụ của một người bạn trai, anh cũng không thể cho cô nhiều nhưng anh biết cô không để ý đến những thứ này.
Sau bữa ăn, anh lên nhà lấy chi phiếu giao cho Trần Cẩn, cô có chút kinh ngạc nhận nhưng vẫn nhận lấy chi phiếu, rồi ngẩng đầu lên hỏi: “Anh đưa cho em làm gì? Em có tiền mà.”
“Anh biết, nhưng a