Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
Lỗi bây giờ chán nản ngồi trên sofa, anh căn giờ đến công ty đón Trần Cẩn, vừa dừng xe trước của công ty cô thì thấy cô đang đi cùng Trần Dự Lâm liền quay xe trở về, Trần Hồng Phong cũng đã nói với anh là đã trở về, chỉ là anh cảm thấy Trần Dự Lâm về lần này có mục đích gì đó.
Trần Cẩn từ chối không anh trai đưa cô về nhà, sợ đến lúc biết cô ở cùng Nhung Hâm Lỗi lại nghĩ không hay.
Đón taxi về nhà, vừa mở cửa thì thấy Nhung Hâm Lỗi đang xem ti vi chiếu về tình hình quân sự, anh biết cô về nhưng ánh mắt vẫn không hề nhìn cô, lại còn chăm chú xem tivi.
Thấy anh có vẻ mặt như vậy làm cô hơi tức giận, bình thường khi cô đi làm về anh đều rất vui vẻ, không giống hôm nay làm như không thấy cô vậy, anh cả ngày hôm nay trong lòng chắc chỉ có ti vi thôi, cô tức giận thay giày xong liền đi đến sofa dứt khoát ngồi bên cạnh anh, rồi cẩn thận nhìn anh, thấy anh không có phản ứng gì liền lấy remote trong tay anh đi.
Nhung Hâm Lỗi cũng không hề lên tiếng, chỉ nhàn nhạt liếc Trần Cẩn một cái rồi chuyển ánh mắt lạnh lùng đi nơi khác. Mặc cho cô muốn làm gì thì làm, Trần Cẩn năm chặt remote nhìn anh cười cười nói: “Anh đừng xem tình hình quân sự nữa, chú em ở nhà lúc nào cũng xem cái này, bây giờ lại tới lượt anh sao.”
“Sao em về muộn như thế này?” anh ngồi trên sofa trầm mặc một lúc, rồi mới đem chuyện muốn hỏi nói ra.
Trần Cẩn cầm remote chuyển sang kênh tài chính rồi mới nói.
“Em đi dạo với anh trai em một lát rồi mới về.” Cô thật thà trả lời.
“Chỉ đi dạo một lát thôi sao, anh ta không nói chuyện gì khác với em sao?” anh nhíu mày hỏi lại cô.
“Nói gì là nói gì, chỉ nói chuyện khi còn bé thôi. Chúng em còn có chuyện gì nói nữa sao?” thấy cô trả lời như vậy mặt anh mới có vẻ dịu lại đi, đưa tay ôm cô vào lòng lẩm bẩm gọi: “Tiểu Cẩn.”
“Dạ.” Cô úp mặt vào ngực anh nhẹ nhàng đáp lại, hiện tại cô cảm thấy mình không thể đoán ra được anh vui buồn thế nào nữa, khi thì dịu dàng chân thành, khi lại lạnh lùng trầm mặc.
“Chúng ta sẽ mãi mãi như thế này nhé!.” Nói xong liền cầm chặt tay cô.
Bàn tay anh to lớn, cực kỳ ấm áp, mười ngón tay đan vào nhau, làm cho tim cô đập càng ngày càng nhanh.
Trần Cẩn nghe xong trái tim rung động ngẩng mặt lên nhìn anh, bây giờ trong mắt anh chỉ có hình bóng của cô, anh dịu dàng như vậy làm cô bỏ vũ khí đầu hàng, cô đỏ mặt gật đầu, rướn người hôn nhẹ lên môi anh, lại bị anh giữ chặt lại, đem cô sát vào người mình rồi ở bên tai cô nói khẽ: “Tắt ti vi đi, chúng ta lên lầu làm chuyện khác.”
Nói xong anh cười khẽ một tiếng, nhanh tay tắt ti vi rồi ôm cô lên lầu. Anh thuần thục giúp cô cởi quần áo, rồi nhanh chống đặt cô dưới thân. Anh ở trên người cô rong ruổi còn miệng thì kề sát bên tai cô lẩm bẩm kêu tên cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh đến khi trong măt hai người chỉ còn hình bóng của nhau.
“Hâm Lỗi, tôi không ngờ cậu lại yêu em gái tôi.” Trần Dự Lâm đang ngồi đối diện với Nhung Hâm Lỗi nói, đây là câu nói đầu tiên của người bạn tốt lâu rồi không gặp mặt của Nhung Hâm Lỗi.
“Ừ, không được sao?” Nhung Hâm Lỗi nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, không thay đổi sắc mặt nhìn người đã từng là bạn thân của anh hỏi lại.
Trần Dự Lâm đặt hai tay lên bàn ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu có thể cho em gái tôi một gia đình hoàn chỉnh ư?”. Giọng nói vẫn ôn hòa nhưng trong ánh mắt hắn đã có chút lạnh lùng. Cho dù hai người nói chuyện có khách sáo như thế nào thì bây giờ không khí giữa hai người vẫn gương cung bạt kiếm.
“Tôi có thể hay cũng không phải do cậu quyết định, hơn nữa cậu nghĩ có thể bù đắp những tổn thương Tiểu Cẩn trước kia phải chịu ư, cậu làm được sao?” Nhung Hâm Lỗi không nóng không lạnh phản bác.
“Cậu căn bản là không làm được, cậu quên thân phận bây giờ cậu là gì sao, nếu tổ quốc có chuyện gì hay có nhiệm vụ khẩn cấp, tổ quốc lên tiếng gọi thì Tiểu Cẩn phải làm sao, con bé có thể chịu được cú sốc ấy lần thứ hai không? Cậu không quên năm đó ba tôi vì sao mà hy sinh chứ?” Hắn cố ý nói chuyện này, nói xong bưng ly cà phê lên nhấm nháp.
“Nói cho anh nghe xem nào, xảy ra chuyện gì rồi. Không phải cậu giận dỗi với vợ đó chứ? Nếu không sao lại đến doanh trại phát hỏa thế?”. Đơn Thái Xa không hề có ý định bỏ qua cho anh, chỉ dò hỏi thử một câu, đàn ông vô cớ tức giận chỉ có hai trường hợp, thứ nhất là do công việc còn thứ hai là do gây gổ với phụ nữ. Nhưng Đơn Thái Xa ngẫm nghĩ thì Nhung Hâm Lỗi tức giận hôm nay khả năng thuộc về trường hợp thứ hai lớn hơn.
Nhung Hâm Lỗi mặt lạnh nhìn Đơn Thái Xa, giọng nói cũng hết sức lạnh nhạt: “Ông anh, cậu đừng có ngồi đó mà đoán mò. Không có chuyện gì đâu, tôi chỉ muốn cho đám tiểu tử kia tăng cường huấn luyện chút thôi.” Đơn Thái Xa nhìn anh “vịt chết mà còn cứng mỏ” cũng không nói gì thêm.
Chuyện cứ như vậy trôi qua một thời gian, Trần Dự Lâm biết gần đây Trần Cẩn với Nhung Hâm Lỗi thời gian ở bên nhau là rất ít liền gọi điện hẹn cô đi ăn cơm.
Dẫn Trần Cẩn đến một phòng ăn sang trọng, cô vừa mới mở cửa phòng thì thấy có một người đã ngồi chờ trong p