Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
em nói đi? Lúc nãy không đánh hắn trong phòng đã nể mặt em lắm rồi.” giọng lớn tiếng nói.
Trần Cẩn bị anh nói cho choáng váng không dám nói tiếp, chỉ bĩu môi yên lặng ngồi trên xe.
Về đến nhà, anh xuống bếp nấu thức anh còn cô thì đi cắm cơm, rồi thức thời yên lặng ngồi trên sofa, thấy anh bưng thức ăn ra ngoài cô liền chạy ù vào bếp bưng cơm ra, chuyện này hai người tự ngầm hiểu lấy, khi nào cũng vậy, không cần nói cũng có thể hiểu được ý nghĩ của đối phương. Lúc trước ăn cơm thỉnh thoảng anh vẫn đưa mắt nhìn cô một chút rồi tiếp tục ăn cơm nhưng bây giờ anh chỉ cúi đầu ăn cơm, nhìn vào bát cơm xem cô như là người vô hình vậy.
Anh không nói chuyện, đương nhiên cô cũng yên lặng ăn cơm.
Trần Cẩn thấy anh từ lúc về đến giờ vẫn cứ im lặng, âm trầm nên tâm trạng rất buồn bã, mất mát. Từ trước đến giờ thì đây là lần đầu tiên hai người chiến tranh lạnh mà cô cảm thấy khó chịu nhất, bản thân cô cũng không hề chuẩn bị tâm lý, sau khi ăn xong thì anh dọn dẹp rồi đi rửa bát chén, còn cô ngồi ngẩn ngơ nhìn anh chằm chằm, anh làm tất cả mọi việc xong xuôi mà cô chỉ ngồi trên ghế không giúp được chút gì, suy đi nghĩ lại một lúc rồi mới chạy lên tầng đi tắm.
Ở phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ mới xong, cô vào phòng ngủ thấy anh vẫn chưa về phòng, hai tay đang đặt sau đầu tựa vào sofa xem ti vi, cô bước đến bên cạnh anh cầm khăn lông lau tóc, đứng bên cạnh nhìn chăm chú anh một lúc, khi đó anh mới phản ứng lại nghiêng đầu nhìn cô, lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
( mong mọi người thông cảm đoạn tiếp này mình không có kinh nghiệm)
Anh gặm cắn môi cô, thần tốc tiến quân rồi chiểm đoạt toàn bộ, mặc cho cô ở trong ngực anh giẫy dụa, tay đấm chân đá lên người anh cũng không hề đáp lại. Anh ôm chặt cô áp chặt trên cửa khẩn trương, gấp gáp hôn cô, “Tiểu Cẩn.....Tiểu Cẩn....đừng đi....em còn như vậy anh điên lên mất.” Anh điên cuồng hôn cô, giọng nói khàn khàn vang bên tai cô, thì ra anh sợ cô sẽ rời đi. Lúc trước đối với cô anh cực kỳ tự tin, nhưng khi nhìn cô dứt khoát thu dọn hành lý, trong giây phút đó anh sợ hãi vô cùng, sợ cô không hề lưu luyền gì mà rời khỏi anh. Cho nên anh mới mất lý trí đá văng valy mà không để ý đến cảm nhận của cô.
Luôn là như vậy, khi anh dịu dàng dỗ giành thì bao nhiêu quyết tâm của cô đều không cánh mà bay, tan biến hết. Bất cứ chuyện gì cũng vậy, chỉ cần anh nhỏ giọng nhẹ nhàng nói chuyện thì trong phút chốc cô sẽ quên hết mọi thứ, bởi vì cô rất yêu, rất yêu người đàn ông này.
“Nhung Hâm Lỗi.” cô ngừng giãy dụa, yên lặng trong lòng anh gọi.
“Sao?” anh đáp lời cô.
“Sau này không được bày ra bộ mặt vừa rồi với em nữa.... em ghét thái độ hôm nay của anh.” Cô úp mặt sát vào người anh bất mãn nói. “Tiểu Cẩn, không phải anh không để ý đến em, chỉ là trong lòng anh có chút khó chịu thôi.” Nói xong rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô, ôm chặt cô vào lòng.
Một lúc sau, Trần Cẩn đẩy anh ra, đang chuẩn bị thu dọn những đồ đạc bị anh đá rơi ra lúc nãy. Đầu tiên, anh buông cô ra nhưng rồi lại kéo cô trở lại trong ngực mình, váy áo bây giờ của Trần Cẩn lộn xộn không tả nổi nữa rồi, trên người lại có hương thơm nhàn nhạt sau khi tắm.
Nhung Hâm Lỗi cúi đầu thưởng thức cảnh xuân lộ ra không sót thứ gì, ánh mắt càng lúc càng sâu.
“Từ từ, chờ em thu dọn xong nơi này đã.” Hiểu được suy nghĩ từ trong mắt anh, cô muốn đẩy anh ra lần nữa.
Trần Cẩn còn chưa kịp thực hiện thì anh đã thuần thục cởi từng cúc áo trước ngực của cô ra, “Cứ để đó đã đi, mai anh dọn dẹp giúp em.” Anh nói nhưng tay cũng không hề ngừng lại. Trần Cẩn lùi người về phía sau làm Nhung Hâm Lỗi hiểu lầm là cô trốn tránh anh,mặt lạnh, bá đạo kéo áo lót cô lên, cúi đầu ngậm điểm mẫn cảm trên ngực cô trong miệng rồi khẽ cắn nhẹ nhẹ, chậm rãi thưởng thức ngọt ngào, một tay cũng không nhàn rỗi vuốt ve bên ngực trắng muốt kia làm Trần Cẩn ngứa ngáy khó chịu rên lên một tiếng, đây mới là phản ứng thành thật nhất của cơ thể cô.
Anh khẽ cười một tiếng đặt cô lên giường rồi hôn từ từ từ ngực xuống đến đùi, nhẹ nhàng đốt lửa khắp người cô, hôn xuống tận đến bàn chân, giống như là ăn chậm nhai kỹ, không hề nóng vội không hề giống mọi ngày luôn mạnh mẽ chiếm đoạt, anh há miệng cắn nhẹ lên đùi cô, cô bị anh cắn đau nhưng không dám lên tiếng, cả người nóng rực nhưng anh vẫn chậm chạp hành hạ cô.
Cảm thấy giữa đùi cô đã ẩm ướt, anh chuyển tay xuống vuốt ve dải đất ẩm ướt ấy, càn rỡ trêu chọc, Trần Cẩn cảm thấy mình bị anh hanh hạ đến phát điên rồi, phía dưới đã ẩm ướt đến không chịu nổi nhưng anh lại cứ vờn bên ngoài chậm chạp không tiến vào, “Hâm Lỗi.” Trần Cẩn khẽ cắn môi cầu xin, chờ đợi anh, Nhung Hâm Lỗi nghe xong lại chỉ nhếch miệng cười, nhìn phản ứng lúc này của cô, anh hôn lên môi cô cần rỡ qua lại trong miệng đến khi cô cảm thấy khó thở mới rời đi, rồi nhẹ nhàng cắn lên vành tai, thở gấp bên bên tai cô làm cô càng thêm muốn anh. Nhung Hâm Lỗi vẫn làm như không biết, cố nhịn ở bên tai cô dụ dỗ: “Tiểu Cẩn, xin anh, anh liền cho em.”
“Hâm Lỗi.” á