Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
nh mắt mờ mịt, sắc mặt ửng đỏ nhẹ ngàng gọi tên anh.
“Còn gì nữa không?” cô động tình gọi tên mình làm anh mừng rỡ nhưng chỉ chậm rãi tiến vào chứ không định lấp đầy cô, Trần Cẩn cảm thẩy cả người lơ lửng không còn cảm giác, vậy mà anh không hề có ý định buông tha, cô mím môi vòng tay ôm lấy cổ anh nũng nịu gọi: “Hâm Lỗi....anh Hâm Lỗi...” nói xong mặt cô liền đỏ rực vùi vào cổ anh, rụt rè dùng bắp đùi cử động, mời gọi anh. Đã thật lâu rồi cô không gọi anh như vậy nữa, từ khi hai người chính thức yêu nhau cô không còn gọi anh là anh nữa, anh đang say sưa hôn trên cổ cô.
Nhung Hâm Lỗi nghe vậy liền chuyển lên bộ ngực trắng muốt của cô gắm cắn, cho đến khi điểm mẫn cảm trên sưng lên mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt thâm thúy như muốn nhập cô vào cơ thể mình, anh liếm môi cô rồi khẽ cười nói: “Ừ, ngoan, lúc nhỏ em vẫn thường gọi anh như vậy.” nói xong lại từ từ tiến vào rồi nhanh chóng rút ra ngoài, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
Thấy anh không còn cử động, cô khẽ gọi: “Ông xã.”, nói xong lại chủ động hôn lên cằm của anh một cái, anh mắt anh chợt sáng lên khi nghe cô nói, giữ chặt eo cô dùng sức tiến vào, giọng nói khàn khàn hỏi cô: “Em vừa mới gọi anh là gì? Gọi lại lần nữa.” anh nâng cao đùi cô lên, cầm lấy cằm cô ép cô nhìn thẳng vào mắt mình còn tay kia thì đưa lại nơi ẩm ướt vuốt ve, trên tay có dính dịch liền thoa lên trên cơ thể cô.
“Ông xã... ông xã...” cô còn chưa thõa mãn nên gọi anh liên tiếp, lần này anh ngăn miệng cô lại, hai người miệng lười triền miên, anh càng lúc càng gấp như muốn xe rách cô, cuối cùng anh bế cô lên, tiến vào sâu trong người cô, tăng tốc độ, liên tục tiến công. Cả buổi Trần Cẩn bị ép gọi anh là ông xã, còn nghe anh gọi bên tai cô không ngừng, không biết bao nhiêu lần, âm thanh có chút mệt mỏi: “Tiểu Cẩn, em là của anh, anh không cho phép em theo hắn rời khỏi đây.” Nói xong ôm cô thật chặt, tiến vào cơ thể cô chạy nước rút.
Cả căn phòng tràn đầy mùi hoan ái, hai người liên tục triền miên.
Từ nơi huấn luyện trở về doanh trại, Thích Vân Hâm, Nhung Hâm Lỗi và đoàn trưởng Phạm trên xe bước xuống, cảnh vệ liền mở cổng cho họ, sau khi xuống xe đoàn trưởng Phạm nhìn Nhung Hâm Lỗi cười sâu xa rồi đưa tay vỗ vỗ vai anh.
Nhung Hâm Lỗi về phòng làm việc lấy tài liệu sửa lại lần nữa, thì điện thoại vang lên, thì ra là đoàn trưởng Phạm Hàn Mặc gọi anh đến phòng làm việc của ông ấy. Anh gõ của phòng, đoàn trưởng Phạm nhìn Nhung Hâm Lỗi nheo mắt cười cười, đoàn trưởng Phạm một thân quân trang, tóc ngắn đơn giản, khoảng chừng 40 đến 50 tuổi, trên mặt đã có nếp nhăn, thấy Nhung Hâm Lỗi sau khi chào anh liền nở nụ cười nói: “Cậu tính thế nào đi, quân số đã có quyết định, lần này đoàn chúng ta chỉ cử 15 tay súng bắn tỉa đến biên giới, cấp trên chỉ định cậu là người chỉ huy.”
“Có phải ý của ông ấy hay không?” Nhung Hâm Lỗi nhíu chặt chân mày, dò xét hỏi thử. Nghe nói mình được chỉ định làm chỉ huy làm anh ngẩn cả người, lần này tập trung những tay súng bắn tỉa không ít người cùng cấp bậc với mình, thậm chí còn có cả mấy thượng tá, dù sao còn có binh đoàn khác nữa tham gia, anh cũng không nghĩ sâu xa nhưng cũng không muốn làm người chỉ huy, thật sự anh không biết đây là một kế hoạch bình thường hay là do ba anh bày ra nữa.
Nghe Nhung Hâm Lỗi hỏi như vậy đoàn trưởng Phạm liền nhíu mày, thuận tay cầm một ly trà, uống một ngụm rồi để ly trà xuống, rồi mới ngẩng đầu nheo mắt nhìn anh nói: “ Không phải, tôi biết rõ cậu ghét ông ấy nhúng tay vào chuyện của cậu, nhưng mà công văn chỉ định cậu vào vị trí chỉ huy này lại là do ông ấy tự mình phê chuẩn. Tôi cũng không thể thay đổi được nhưng cậu cũng đừng tự tạo cho mình quá nhiều áp lục, mấy năm gần đây cậu liều mạng thực hiện nhiệm vụ chúng tôi đều thấy và ghi nhớ trong lòng, lúc đang học ở trường quân đội cậu cũng đã lập được nhiều kì tích rồi kia mà. Nên không phải đem mọi chuyện đổ lên đầu ông cụ nhà cậu đâu.” Năm đó ông cụ nhà Nhung Hâm Lỗi đưa anh đi Tây Tạng rèn luyện tận mấy năm rồi mới điều về thành phố A, khi đó mọi người trong quân khu không nghĩ ông ấy lại có thể ra tay độc ác với con trai mình như vậy, đem Nhung Hâm Lỗi chỉnh chết cho chết đi sống lại.
Lần này đến biên giới ít nhất cũng phải đi mấy tháng, Nhung Hâm Lỗi ra khỏi phòng làm việc của đoàn trưởng Phạm không nói gì, nhưng anh lại thấy sợ vì mình với cô bạn gái nhỏ phải xa nhau thời gian khá dài, muốn gặp nhau cũng phải sau khi hoàn thành nhiệm vụ về.
mà thấy Trần Cẩn đã đi trước chỉ dừng lại dùng ánh mắt nghi ngờ chăm chú nhìn ra cửa, khi cửa mở ra thì mặt bà mới thả lỏng nhìn người ngoài cửa mỉm cười: “Hâm Lỗi đến à, nhanh vào trong ngồi đi.”
“Dạ, Chào thím.” Nhung Hâm Lỗi bước vào phòng chào hỏi.
Anh đi đến sofa ngồi nghiêm chỉnh, hôm nay anh đến đây không mặc quân trang mà mặc áo sơ mi trắng với quần đen, nhìn rất tuấn tú, Trần Cẩn thấy anh đến kinh ngạc kêu lên một tiếng rồi chạy vào bếp rót trà bưng ra cho anh.
Nhung Hâm Lỗi nhẹ giọng hỏi: “Thím, hôm nay chú T