Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1541 lượt.

g giống như là nhà nho.
Cô đứng ở phòng khách quan sát nhà anh một lúc, phát hiện nhà anh rất cổ điển, ghế trong phòng khách là ghế Hồng Mộc ( ta chẳng biết là ghế gì cả),phía trước ban công có mấy chậu Huệ Lan rất giống mấy chậu ở ban công nhà cô, thì ra mấy chậu hoa của nhà cô là từ nhà của chú Nhung.
“Tiểu Cẩn đang nói chuyện với con bé trong phòng ngủ, tiểu tử kia chưa đi sao?”. Hứa Văn nghi ngơ bước đến hỏi, Trần Hồng Phong liền nghiêm mặt nói: “Ừ, tiểu tử kia cũng không lên nhà đang đứng đợi trước cổng.”
Nghe Trần Hồng Phong nói vậy Hứa Văn lập tức đi đến cửa sổ kéo rèm ra, rồi cúi đầu nheo mắt nhìn ra phía cổng vẫn thấy Trì Gia Hựu đang đứng đợi.
Trong phòng ngủ, Trần Cẩn không ngừng khuyên bảo: “Hoan Hoan, em xem Gia Hựu cứ đứng như vậy, trời thì lạnh, thân thể có là sắt thép cũng ngã bệnh mất thôi.”
Trần Hoan cắn chặt môi, rồi ngó đầu ra ngoài cửa sổ, Trần Cẩn thấy Hoan Hoan đã bắt đầu dao động nên lại nói tiếp: “Em xem, Gia Hựu đã biết sai rồi, cũng nhận lỗi rồi, biết sai nhận lỗi là tốt rồi. Hơn nữa năm hết tết đến, nếu bị chết lạnh thì làm sao đây?”. Nghe câu phía sau của Trần Cẩn thì Trần Hoan khẽ cau mày, khoé miệng co quắp: “Chị, sao chị cứ nói giúp anh ấy vậy, tám phần là vì mặt mũi anh Hâm Lỗi rồi.” Nói đến đây, Trần Hoan tức giận nhìn chị mình một cá, rồi trở về giường ngồi, kéo chăn lên trùm kín cả mặt, lúc này vẫn đang do dự có nên xuống hay không.
“Em nói cái gì vậy, không phải chị muốn tốt cho em sao, các em khó lắm mới được gặp nhau vậy mà còn gây gổ, chị hâm mộ em chết đi được đây này, Gia Hựu như vậy thì em còn muốn gì nữa, Hâm Lỗi chết tiệt ấy thỉnh thoảng còn làm chị em tức chết đi kìa.”
Trần Hoan nghe xong liền sững sờ, sau đó cúi đầu không nói gì, Trần Cẩn liền trực tiếp kéo cô xuống giường giục: “Em còn do dự cái gì nữa xuống nhanh đi.” Nói xong liền cầm tay kéo Trần Hoan một mạch ra cửa, Trần Hồng Phong ngồi trên sofa đang cầm ly trà để uống thấy hai chị em đi qua, liền nhíu mày hỏi: “Hai chị em sao vậy, muốn đi đánh giặc hả?”
Trần Cẩn phụ hoạ nói: “Cũng không khác mấy đâu.” Rồi mở cửa nhà, đẩy Trần Hoan ra ngoài, đóng cửa lại liền quay đầu nói với Trần Hồng Phong: “Chú, chú có thấy vừa cháu có thật anh hùng và khí phách không?”
Trần Hồng Phong thấy bộ dạng tràn đầy tự tin của cô liền thấy buồn cười.
Trần Hoan đi xuống dưới nhà, thấy Trì Gia Hựu lạnh run cầm cập, trái tim liền cảm thấy đau đớn, bây giờ anh mặc đồ thường, mặc một áo khoác ngoài màu đen nhưng cũng chẳng thể giúp cho anh ấp hơn tý nào, hai người bốn mắt nhìn nhau rồi Trần Hoan nhanh chóng cúi đầu xuống, mím môi không nói gì, đang chuẩn bị chạy về nhà.
Trì Gia Hựu đoán được ý định của cô nên nhanh chân bước đến kéo cô lại gần rồi ôm chặt vào lòng, cả người lạnh cóng, âm thanh có chút run rẩy nói: “Hoan Hoan, anh xin lỗi, hôm đó anh không nên giận dữ với em, tha lỗi cho anh….”
Cô ở trong lòng anh nghe nói vậy liền tủi thân đang sùi sụt, nhưng thấy anh lạnh phát run lại đau lòng, khi nãy khi xuống nhà cô đã chuẩn bị những lời để nói trong nháy mắt lại ân cần hỏi han: “Có lạnh lắm không anh, hay là lên nhà trước đã.” Thấy cô vẫn đang quan tâm mình, Trì Gia Hựu không suy nghĩ được gì nữa, cảm giác như mình được sống lại, trực tiếp nâng cằm cô lên, “Anh không lạnh chút nào.” Nói xong liền động tình hôn cô.
P/S: hihi thức trưa để làm tặng mọi người. sr vì đã chậm trễ
Trần Cẩn đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới nhà thấy hai người đang hôn nhau, liền tươi cười rồi kéo rèm cửa sổ lại.
Hôm nay là Valentine, theo lý thuyết thì Nhung Hâm Lỗi chưa bao giờ quan tâm đến mấy ngày lễ theo dương dịch cả nhưng hôm nay là ngoại lệ, mai anh phải lên đường đến biên giới nên anh giành thời gian ngày hôm nay cho Trần Cẩn.
Hai người nắm chặt tay nhau đi trên vỉa hè, trên đường cũng có rất nhiều đôi tình nhân tình chàng ý thiếp âu yếm nhưng hai người chỉ đơn thuần nắm tay nhau đi dạo, cảm thấy có chút không thích nên Trần Cẩn dừng lại kéo kéo tay anh.
“Sao vậy?” Nhung Hâm Lỗi nhíu mày cúi đầu hỏi cô.
“Hâm Lỗi, anh nhìn bọn họ kìa ghen tỵ quá.” Nói xong rồi lấy tay chỉ đôi tình nhân đối diện, cô gái đang cầm trên tay một bó hoa hồng, nói xong cái miệng nhỏ nhắn của cô lại khẽ nâng lên.
“Chẳng lẽ chúng ta không phải là một đôi sao?”Nhung Hâm Lỗi hỏi ngược lại, nói rồi nắm lấy tay nhỏ bé của cô bỏ vào túi áo mình, anh đương nhiên hiểu ý của cô.
“Không phải, anh không nhìn thấy cô gái ấy đang ôm một bó hoa to sao, em cũng muốn, anh nhanh đi mua hoa cho em đi, hôm nay là Valentine mà anh chẳng tặng em gì cả là sao?”. Thấy anh không nhúc nhích cô tốt bụng nhắc nhở anh.
“Valentine thì sao, đó chỉ là ngày lễ dương, anh chỉ muốn cùng em ra ngoài đi dạo thôi, mà cũng không phải anh chưa tặng hoa cho em. Huống gì tặng hoa có gì tốt đâu, anh cảm thấy thật lãng phí.” Anh hơi giận nói lại.
“ Sao anh chẳng có chút lãng mạn nào cả vậy, quỷ hẹp hòi, chuyện đó từ thời xa xưa như vậy rồi, hơn nữa anh lâu lắm rồi có tặng hoa cho em đâu, lúc ấy anh nói em thích thì anh ngày nào cũng tặng cho em cơ


XtGem Forum catalog