Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.

rần không về nhà sao?”
Hứa Văn ngồi đối diện anh cười hiền nói: “Không về, chú vừa mới gọi điện về nói là ngủ ở đơn vị, hôm nay cháu đặc biệt đến thăm Tiểu Cẩn sao?”
“Không ạ.” Anh bình tình trả lời nhưng nói xong lại đưa mắt nhìn Trần Cẩn một chút, Trần Cẩn lập tức bĩu môi. Hứa Văn thấy vậy liền hiểu ý, “Hai cháu nói chuyện đi, thím về phòng trước.” Cảm giác mình ở đây làm kì đà cản trở hai người nói chuyện nên liền đi về phòng ngủ.
Đợi thím đóng cửa phòng, Trần Cẩn lập tức dịch người ngồi sát bên cạnh anh, mím môi, kiềm chế vui mừng trong lòng tò mò hỏi: “Sao hôm nay anh lại đến nhà em?” nói xong lại nghiêng đầu dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn anh, Nhung Hâm Lỗi bị cô nhìn với ánh mắt như vậy liền có chút không vui, cứng ngắc miệng nói: “Anh đến xem sư trưởng đã về chưa thôi.”
Nghe được anh trả lời như vậy Trần Cẩn cắn môi, kiềm nén tức giận trong lòng, không vui nói: “Anh không phải đến thăm em sao, vậy anh có thể về được rồi đấy, em muốn về phòng ngủ với Hoan Hoan.” (DĐ LQĐ)
“Vậy anh về thật đó.” Nhung Hâm Lỗi hơi sững sờ, ánh mắt lúng túng nhìn cô một lúc rồi hờ hững nói.
Trần Cẩn hai tay khoanh trước ngực, gật đầu nhìn anh rồi nói: “Được, anh về đi. Không tiễn, good bye.” Trên mặt vẫn giữ nụ cười nhìn anh chào.
Nhung Hâm Lỗi lạnh nhạt nhìn cô, khóe môi cứng ngắc, rồi xoay người đi về mà không hề ngoảnh lại. Anh ra đến cửa chỉ do dự mấy giây rồi mở cửa phòng ra, chỉ sau mấy giây anh cứ như vậy biến mất trước mắt cô.
Thấy anh đi mà không hề ngoảnh đầu lại một cái, Trần Cẩn tức giận ngã xuống ghế sofa, ánh mắt đờ đẫn nhìn trần nhà, rồi nhắm lại, thở dài, tự an ủi trong lòng: không nên tức giận, không nên tức giận. Nhưng càng nghĩ lại càng tức, tiện tay cầm gối ôm bên cạnh lên không ngừng đánh loạn lên ghế, Nhung Hâm Lỗi đáng chết, rõ ràng là hai ngày rồi chưa gặp nhau, không gọi điện thoại quan tâm cô cũng được nhưng lâu lắm cũng không đến nhà cô tưởng là đến gặp cô, không ngờ lại lạnh lùng nói đến xem chú cô về chưa. Cô nói anh về anh liền lập tức đi về mà không ngoảnh lại một cái, cô bị anh chọc tức điên lên mất.
Trong chốc lát, cô tủi thân muốn khóc, bình thường khi yêu con gái vẫn rất nhạy cảm, cô cảm thấy chỉ cần cô làm loạn tí là anh liền quay đầu đi, chẳng lẽ anh không nhận ra là cô đang giận dỗi sao, nhưng lúc nãy anh sắc mặt cũng không đổi, càng nghĩ càng tức giận, lấy gối ôm đập một cái thật mạnh rồi ném ra xa. Nhìn cái chén Nhung Hâm Lỗi vừa mới uống, cô khẽ cắn răng cầm lấy cái chén vào phòng bếp rửa đi rửa lại cho hả giận.
Vừa mới cất chén vào tủ, “Chị, chị có điện thoại.” Trần Hoan từ phòng ngủ gọi vọng ra, Trần Cẩn đoán là điện thoại của Nhung Hâm Lỗi, những chuyện lúc nãy liền vứt ra sau đầu, nhanh chân chạy vào phòng ngủ,cười nhận lấy điện thoại từ Trần Hoan, lấp tức nhận điện thoại.
“Xuống nhà.” Âm thanh trầm thấp truyền từ đầu bên kia đến, trong giọng nói có chút lo lắng.
“Không xuống, sao anh nói xuống em phải xuống, như vậy thật mất mặt.” Trần Cẩn tức giận đáp lời, ít nhất khí thế cũng không thể vứt bỏ.
“Vừa rồi không biết người nào đó vội vàng đuổi anh đi về, bây giờ lại cáu kỉnh sao?” Nhung Hâm Lỗi cười khẽ trả lời. (DĐ LQĐ)
“Ai cáu kỉnh chứ, xuống thì xuống.” nghe anh nói vậy, Trần Cẩn còn chưa kịp tắt điện thoại liền chạy xuống dưới nhà, xem ra chiêu khích tưởng của anh rất có hiểu quả.
Mới chạy đến cầu thang, Nhung Hâm Lỗi kéo người cô lại, Trần Cẩn bị dọa hoảng sợ kêu lên, một giây sau người bá đạo nào nó liềng ngăn lại bởi một nụ hôn, anh ấn cô lên tường hung hăng hôn lên môi cô, hai người dây dưa một lúc lâu Nhung Hâm Lỗi mới buông cô ra, Trần Cẩn hổn hà hổn hển thở gấp, “Tiểu Cẩn, Tiểu Cẩn.” anh ngậm vành tai cô lẩm bẩm nói.
Trần Cẩn yên lặng nép trong lòng anh, rồi khẽ mỉm cười ngẩng đầu cố ý hỏi anh: “Sao anh không đi về luôn đi?”
“Nha đầu thù dai, anh nói sai một câu, bị em chỉnh anh đã chịu rồi mà.”
“Tiểu Cẩn.” anh ở bên tai cô nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Dạ.”
“Thật ra, đêm nay anh đến đây là để thăm em.” Anh thấp giọng nói, âm thanh có chút khàn khàn, có chút mê hoặc.






“Vậy mà anh còn nói đến để gặp chú em, mà sao lại đột nhiên lại đến tìm em vậy?” Trần Cẩn ở trong lòng anh cố ý hỏi.
Nhung Hâm Lỗi chỉ yên lặng ôm chặt cô không đáp lại.
Mùng hai tết, Trần Cẩn nhận được điện thoại của Nhung Hâm Lỗi bảo cô đến nhà anh gặp cha mẹ anh. Ba mẹ anh đối xử với cô rất thân thiết, dù sao trước đây ba cô với ba cô cũng là bạn vào sinh ra tử nên cũng không quá xa lạ, chỉ là không ngờ con trai của mình với Trần Cẩn lại ở bên nhau, nghĩ đến đây trong lòng ba Nhung liền rất vui vẻ.
Mẹ Nhung thì lại không cần lo lắng tìm đối tượng cho con trai mình nữa, Trần Cẩn vừa đến cửa liền thấy một câu đối tết, cô đang do dự đứng trước cửa thì Nhung Hâm Lỗi nhanh chóng mở cửa ngay, bước vào phòng khách đập vào mắt là bức tranh Mẫu Đan, tên là Phú Qúy nở hoa, góc phải còn có một bức tranh thư pháp, đoán chừng câu đối ngoài cửa là do ba Nhung viết. Bây giờ cô cảm thấy chú Nhun