Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
mà.” Cô hậm hực dậm chân, ngẩng đầu tức giận nhìn anh.
“Anh không nhớ là mình có nói lời này.” Anh mím chặt môi, nín cười trả lời cố ý không để ý vẻ mặt uất ức của cô.
Trần Cẩn liền đùng đùng nổi giận.
Dáng vẻ
của Trần Cẩn lúc này giống như một nàng dâu nhỏ bị ghét bỏ, Nhung Hâm Lỗi dắt cô đến cửa hàng thời trang, đưa cô vào cửa hàng mua quần áo, khi chọn quần áo chỉ cần cô thích thì anh không do dự cà thẻ, gọi nhân viên phục vụ gói vào, mua một hơi rất nhiều quần áo cô mới hả giận, bởi vì tất cả quần áo cô vừa mua anh đều xách hết.
Cầm quần áo để trên xe, anh lại dắt cô vào siêu thị, Trần Cẩn không quan tâm anh muốn làm gì, vẫn đang còn giận anh, Nhung Hâm Lỗi lại mu cho rất nhiều đồ ăn vặt cho cô. Khi tính tiền làm cho nhân viên siêu thị choáng váng. Trong xe đã không chứa nổi, anh liền cẩn thận để đồ ăn vặt vào cốp xe, thấy cô đến gần thì nhanh chóng đóng lại.
Cầm tay cô đi dạo, "Em còn muốn làm gì nữa?" khó có khi anh kiên nhẫn hỏi cô như thế này. Anh rất ghét bồi con gái đi dạo phố, chuyện này cô cũng biết nên lúc trước thấy anh với Phó Lâm đang bên nhau chỉ cần cô ấy muốn dạo phố anh liền lập tức trở mặt.
"A, Hâm Lỗi, hôm nay anh sao vậy, không phải anh không thích đi dạo phố sao?" cô cố ý hỏi anh.
"Còn phải xem là đi dạo phố cùng ai đã." Anh mặt không đổi sắc, bình tĩnh đáp.
Trần Cẩn nghe xong liền tươi cười gật đầu:" Vậy để em suy nghĩ đã, em muốn đi xem phim, gần đây Châu Tinh Trì có một bộ phim mới tên là Tây Du hàng ma em muốn đi xem, nghe nói là rất hay."
Nhung Hâm Lỗi nghe cô nói tên người đàn ông khác liền ghét bỏ liếc cô một cái: "phim Châu Tinh Trì anh đã xem qua rồi, nhưng nam chính là ai?"
"Anh đã xem cưới thời hiện đại chưa, nam chính là Lưu Dịch Dương trong phim này đấy, đẹp trai vô cùng." Cô uống nước cầm trên tay, ánh mắt lấp lánh nhìn anh.
Nhung Hâm Lỗi nhìn chằm chằm cô một lúc, không ngờ cô lại có thể nói như vậy, chứng tỏ cô rất hâm mộ hắn, thấy cô bày ra bộ mặt hy vọng câu trả lời của anh giống câu trả lời của cô, anh liền khôi phục lại vẻ mặt, bình thản trả lời: "Chưa xem qua." Một lát anh còn nói thêm: "Anh đẹp rồi còn nhìn người đàn ông khác làm gì?" Lần này anh cố ý nhấn mạnh để chọc giận cô.
Lần này Trần Cẩn liền nổi đóa thật, dậm chân kiên nhẫn nói: "Nghe nói ở ngoài đời anh ta cũng là một người đàn ông tốt, rất nghe lời vợ."
"Chẳng lẽ nghe lời vợ là người đàn ông tốt, em chẳng có đầu óc gì cả. Chẳng lẽ anh không đối tốt với em?" anh lại nhíu mày nhẹ nhàng hỏi cô nhưng lời này lại làm cho cô có cảm giác không lạnh mà run.
Cô hắng giọng nói: "Ý của em là anh ấy rất cưng chiều vợ. Anh...." Trần Cẩn đang muốn nói Nhung Hâm Lỗi tính khí khó chịu nhưng lại thấy ánh mắt anh tối sầm lại lập tức tươi cười níu lấy cánh tay anh lấy lòng: "Hâm Lỗi nhà chúng ta đối với em là tốt nhất."
Sắp chiếu phim thì Trần Cẩn mu một bịch bỏng ngô rồi cùng Nhung Hâm Lỗi vào rạp xem phim, tìm chỗ ngồi xuống đặt bịch bỏng ngô ở giữa chỗ hai người, rồi chần chừ hỏi Nhung Hâm Lỗi: "Anh không ăn phải không?"
Anh hơi nhíu mày trả lời lại: "Không ăn." Sau đó đem nước uống cho cô, khi biết bắt đầu chiếu phim những hình ảnh trên màn hình dọa cô sợ hết hồn nhưng vẫn cố trấn tĩnh nuốt nước bọt xem tiếp. Nhung Hâm Lỗi bên cạnh lại thưởng thức bộ mặt thú vị của cô, cô cất bỏng ngô sang một bên cầm nước uống, cảm thấy hoảng hốt liền uống một ngụm, kiên trì không chịu bộ dạng khóc không được cười cũng chẳng xong này cho anh thấy, nhưng tay lại dùng quá sức làm cho nước văng tung tóe.
Nhung Hâm lỗi bên cạnh nhíu chặt mày lấy khăn giấy ra cẩn thận lau cho cô, lau đi lau lại không biết bao nhiêu lần, rồi cầm lấy nước uống trong tay cô nói: "Để anh cầm cho, nước uống đến miệng mà còn không biết uống."
Trần Cẩn cắn môi, nhìn anh tỉ mỉ quan tâm cô làm trái tim cô rất ấm áp không biết nói gì, khi phim đến đoạn hài hước cô không nhịn được cười ôm bụng cười ha hả, thật ra thì không phải chỉ có mình cô cười, trong rạp cũng có rất nhiều người giống cô chỉ có anh khóe miệng co quắp, cô vỗ vỗ tay, sau đó chỉ vào hình ảnh trên màn hình kéo tay anh hưng phấn hỏi: " Hâm Lỗi, anh thấy có buồn cười không kìa? Ha ha ha.... thật không thể nhịn cười nổi."
"Có gì đáng cười đâu." Anh mặt lạnh từ đầu đến cuối, anh nhìn thấy rõ ràng, khi cô đang còn hưng phấn anh nói như vậy làm cô cụt cả hứng, cho đến khi xem đoạn cuối cùng thấy nam chính chết thì Trần Cẩn liền chảy nước mắt, yêu nữ chính như vậy nên nam chính tâm tư cẩn thận hơn, hơn nữa tình cảm sẽ thay đổi phong phú hơn, trước kia loại phim cẩu huyết này cô xem xong liền quên ngay chứ nói gì đến buồn đến rơi lệ, kể khi yêu Nhung Hâm Lỗi đến này cô liền chẳng có tý tiền đồ nào, thành người mít ướt mất rồi.
Cô có cảm nhận được đôi bàn tay anh lau nước mắt cho cô rất nhẹ nhàng đầy cưng chiều và yêu thương, còn anh khi thấy cô khóc thì trái tim đập cũng chậm lại vô thức đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng khi chạm vào mặt cô thì trong lòng lại có chút ngứa ngáy.
“Sao đi xem phim mà cũng khóc thế?” anh đang lau nước mắt giùm