Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

yêu em."
Hắn không nói gì. Ở trong mắt hắn, cô nhìn thấy một sự bình tĩnh đặc thù, giống như một hồ nước sâu dần dần kết thành băng.
"Xin lỗi... Chuyện chúng ta hãy dừng ở đây đi, em muốn bắt đầu lại từ đầu."
Hắn nghiêng mặt, nhìn về dòng người qua lại, đợi cho lồng ngực phập phồng dần dần ổn định lại, mới quay mặt về, "Được... được! Chuyện của chúng ta có thể dừng ở đây. Nhưng mà..."
Hắn lấy trong túi ra một tờ giấy đưa tới, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên mặt cô.
Cô nhận lấy tờ giấy, chăm chú nhìn những dòng chữ trên mặt, đây là vé máy bay điện tử khứ hồi từ thành phố S đến thành phố X, bên trên viết tên cô, thời gian xuất phát là mười một giờ trưa ngày mai, thời gian về là một tuần sau.
Không cần phải nói gì, cô đã hiểu ý của hắn - Tình cảm có thể dừng ở đây, nhưng những gì cô còn nợ hắn, phải dùng một tuần này để trả lại.
Xuyên qua ánh mắt đầy hận thù của hắn, cô không đoán được một tuần này sẽ vượt qua bằng cách nào, có lẽ cả đời này cô sẽ phải khắc cốt minh tâm, cũng có lẽ hắn sẽ tra tấn cô thương tích đầy mình, xương cốt cũng không nguyên vẹn.
Cho dù thế nào, đây là những điều cô nên chấp nhận.
Giữ lấy chiếc vé điện tử, cô bình tĩnh trả lời. "Được rồi, chín giờ sáng ngày mai, em chờ anh ở sân bay."
"Vé máy bay của tôi là vé bay đêm. Ngày mai tôi sẽ phái người đưa cô đến sân bay, xuống máy bay cũng sẽ có người đón cô."
"Vâng, em biết."
Hắn không muốn để người khác thấy hai người đi cùng nhau, vì vậy nên tránh cùng cô xuất phát.
"Nhớ mang theo chứng minh thư."
Một câu lạnh như băng nói xong, hắn mở cửa xe, nhanh chóng rời đi.
Xe hắn biến mất không thấy, Mộc Mộc mới lấy ra chiếc vé điện tử, nhìn thật lâu tên chuyến bay trên mặt.
Lời tác giả:
Type đến hơn bốn giờ cuối cùng mới nặn ra một chương, hy vọng không làm mọi người thất vọng.
P.s: Thất vọng cũng đừng nói, đừng đánh ta, ta mỏng manh lắm nha. Hôm nay, không, phải nói là hôm qua, ngón tay phải bị xước da, đánh chữ cực khổ, ba ngàn chữ này tuyệt đối là máu chảy đầm đìa nha!






Xe hắn biến mất không thấy, Mộc Mộc mới lấy ra chiếc vé điện tử, nhìn thật lâu tên chuyến bay trên mặt.
Cô không cách nào tưởng tượng được mấy ngày nay Trác Siêu Việt trải qua sự giằng xé thế nào mới có thể đem chiếc vé này đến gặp cô, càng không cách nào tưởng tưởng tượng được, nếu mình không nói những lời làm tổn thương hắn, hắn sẽ muốn cùng cô trải qua một tuần này như thế nào? Có phải không hai người có thể hẹn hò, xem phim, có phải không cô có thể kéo tay hắn hòa vào dòng người đi trên phố?
Cô rất may mắn, bởi cô gặp gỡ được một người đàn ông hiểu mình như vậy, mà cô, không thể nào yêu hắn, đáp lại tình cảm của hắn.
Không khí như dần dần đẩy cô ra xa, cơ thể không có trọng tâm, cô rã rời ngồi trên mặt đất.
Một giọt nước mắt làm ẩm tờ giấy. Có phải cô lại sai lầm rồi hay không? Cuộc sống mà cô mong mỏi nhất một lần nữa lại vuột mất.
"Tô tiểu thư, Trác tiên sinh đã dặn, không được phép gọi thẳng tên cô."
Mộc Mộc ngẩn người, cẩn thận suy nghĩ, mơ hồ hiểu được ý của Trác Siêu Việt. Hắn không muốn để người khác biết tên cô, sợ mọi người phát hiện người phụ nữ bên cạnh lại chính là chị dâu cũ của hắn.
"Vâng, tôi hiểu."
Ngồi trên xe, Mộc Mộc yên lặng dựa vào cửa sổ, nhìn thành phố xa lạ.
Đây là một thành phố cổ, tuy rằng không có nhà lầu san sát, phong cảnh lại tỏa ra một nét thần vận xa xăm, làm cho người ta có cảm giác vừa xuyên không mà đến.
Chiếc điện thoại Tần Ngôn nắm chặt trong tay vang lên, cô ta vội vàng nghe máy, nói: "Vâng, đã xong, ngài yên tâm... Vâng, được, tôi đã rõ."
Mộc Mộc làm như không nghe thấy, vẫn không nói lời nào, chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Không phải là cô không muốn nói, mà đối với với sự cố ý lạnh lùng này của Trác Siêu Việt cô không biết phải nói gì.
Tần Ngôn cẩn thận quan sát cô trong chốc lát mới mở miệng, "Buổi tối Trác tiên sinh có tiệc xã giao, có thể về muộn, anh ấy nói cô không cần chờ anh ấy ăn bữa tối."
"Tôi biết."
Xe xuyên qua thành phố hơn hai giờ, cuối cùng dừng lại trước cửa một khách sạn năm sao.
Mộc Mộc được đưa đến một gian phòng. Vừa bước vào, tất cả sự chú ý đều bị tập trung vào một cây đàn dương cầm màu đen, không rảnh đi chú ý đến nội thất sang trọng xung quanh.
Ngón tay lướt qua phím đàn, nghĩ đến cây dương cầm này là Trác Siêu Việt chuẩn bị cho mình, tiếng đàn dưới ngón tay cô càng thêm linh động.
Cô đang chìm đắm trong tiếng nhạc ngân nga, Tần Ngôn lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ, hai tay đưa đến trước mặt cô, "Tô tiểu thư, đây là Trác tiên sinh nhờ tôi chuyển cho cô. Anh ấy bảo tôi nói với cô, chỗ này có ba mươi lăm vạn, nếu không đủ thì chuyển lời lại với anh ấy."
Tiếng đàn im bặt.
Năm vạn đồng một đêm, giá cả hai bên đã thỏa thuận xong. Hắn coi cô là gái điếm, hay là cố tình nhắc nhở cô, cô vẫn là gái điếm?
Trước đây, đối mặt với sự nhục nhã như vậy, chắc chắn cô sẽ đem chiếc thẻ này nện trên mặt hắn, xoay người bước đi. Mà giây ph