Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
ều nay, dễ chịu hơn chút."
Biểu tình đau đớn của Trác Siêu Việt hóa thành kinh ngạc, "Anh thấy rồi?"
"Những gì nên thấy đều thấy, không nên thấy cũng đã thấy."
"..."
"Cậu còn gì để nói không? Nếu không, tôi đi vào."
"Anh!" Trác Siêu Việt cẩn thận suy nghĩ một lúc, chậm rãi đứng thẳng người, "Em biết anh trách em lừa anh, phản bội anh. Nhưng em không nghĩ những gì em làm là hoàn toàn sai... Tận mắt nhìn thấy người con gái mình yêu bị người con trai khác ôm vào trong lòng, còn phải làm như không sao cả, làm như thật vui vẻ, cảm giác đó em đã từng thử qua... Em thà rằng để anh không nhìn thấy gì, cũng không biết bất cứ điều gì!"
"Nói như vậy có nghĩa là tôi nên cảm ơn cậu?"
"Không cần khách khí."
Trác Siêu Nhiên nghẹn giọng, tên em trai này của anh vĩnh viễn lúc nào cũng là bộ dáng này, rõ ràng làm sai rồi, lại luôn lấy trăm nghìn lý lẽ chứng minh cho mình là đúng.
"Hãy tin anh, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không rời xa em."
Kể từ tuần trước khi Trác Siêu Việt nói câu này, hắn vẫn chưa đến tìm Mộc Mộc, một cuộc điện thoại cũng không có. Cô mơ hồ đoán được đã có chuyện gì đó xảy ra, làm cho hắn khó xử, làm cho hắn lùi bước. Cô cũng không liên lạc với hắn, cho hắn thời gian bình tĩnh để suy nghĩ lại, xem quan hệ của hai người nên kết thúc như thế nào.
Đương nhiên, cô cũng có việc mình nên làm.
Để có một cơ thể khỏe mạnh, Mộc Mộc kiên trì ăn đầy đủ, ngủ no giấc, không thức đêm đến quán bar, mỗi ngày chạy bộ một giờ. Trong một tuần, cô tăng lên vẻn vẹn năm cân, mặt mũi phổng phao, thần thái cũng đã có nét phấn chấn mà một cô gái trẻ nên có.
Cuối tuần, bạn cùng phòng đều đi chơi, chỉ có một mình Mộc Mộc ngồi trước bàn cạnh cửa sổ học bài, nhìn mây bay bên ngoài cửa sổ, đoán xem Trác Siêu Việt đang làm gì, Trác Siêu Nhiên đang làm gì?
"Vâng." Cô gật đầu.
"Mời lên xe!" Người đàn ông giúp cô mở cửa xe, cử chỉ chuẩn mực, đủ thấy là lái xe đã được huấn luyện.
Trên đường, người lái xe không nói một câu, chỉ thỉnh thoảng nhìn cô từ kính chiếu hậu, ánh mắt khó hiểu. Qua ánh mắt thăm dò ấy, Mộc Mộc ý thức được tính nghiêm trọng của tình hình, cũng đoán được đang chờ cô phía trước là điều gì, hai bàn tay cô đặt trên đầu gối không tự giác nắm chặt lại.
Điều gì nên đến sớm muộn cũng phải đến, muốn tránh cũng không được.
Xe đi một đoạn đường không xa, chạy vào một khu dân cư cũ kỹ, những cầu thang màu xám như bị thời gian bào mòn, có cảm giác thê lương.
Mỗi bước đi của Mộc Mộc đều nặng nề, bởi lớn lên ở thành phố S, cô rất rõ, đừng nhìn tiểu khu này xây dựng đã mười mấy năm, khiêm tốn, cũ kỹ, thực ra nơi này là nơi ở của hầu hết cả quan chức chính phủ, cán bộ cao cấp tiếng tăm lừng lẫy của thành phố S.
Cô vừa bước đến trước một cánh cửa, cánh cửa này đã mở ra từ bên trong, người giúp việc mỉm cười chào cô và người lái xe.
Mộc Mộc lặng lẽ nhìn thoáng vào bên trong, phòng khách sáng sủa, so với nơi ở của Trác Siêu Nhiên còn rộng hơn gấp đôi, đủ thấy gia thế nhà họ Trác lớn đến cỡ nào. Trác phu nhân đang ngồi trên sô pha gọi điện thoại, nhìn qua có vẻ đang nói chuyện với cấp dưới, thái độ trịch thượng. Quần áo mặc ở nhà thoải mái cũng không làm mất đi thần thái bức người, vẫn như cũ làm cho người ta có cảm giác bị áp bách.
Thấy người giúp việc dẫn Mộc Mộc đi vào, bà ta tùy tiện nhìn lướt qua, chỉ chỉ cô vào vị trí đối diện, tiếp tục nói chuyện điện thoại.
"Mời ngồi." Người giúp việc ở vừa mời cô ngồi xuống, vừa rót cho cô chén trà thơm ngát, nước tra thanh thấu, hương trà đậm đà, mặc dù không hiểu về trà, Mộc Mộc cũng biết được loại trà này chắc chắn thuộc hàng thượng hạng. Cô lặng yên quan sát đồ đạc trong nhà, đồ gỗ gụ bề thế, đồ cổ tranh chữ lâu năm, tất cả đều thể hiện thú thưởng thức thanh cao của gia chủ, sự phô trương thể hiện bề thế gia phong.
Theo tầm mắt, cô phát hiện trên bàn trà có một màn hình điện tử, những bức ảnh thay nhau hiển thị, toàn bộ là ảnh chụp chung của Trác Siêu Việt và Trác Siêu Nhiên.
Tuyết lớn đầy trời, núi cao mờ mịt, mưa bay phảng phất cửa Nam Thiên, Trác Siêu Nhiên ôm vai Trác Siêu Việt, khuôn mặt phong sương nở nụ cười trẻ trung...
Mùa thu vàng, lá đỏ rụng khắp nơi, Trác Siêu Nhiên và Trác Siêu Việt đứng trên đỉnh núi, khí thế sục sôi...
Giữa mùa hè, bọn họ cùng leo lên đỉnh núi cao nhất, Trác Siêu Nhiên leo ở phía trước, áp người vào vách đá, cúi người đưa tay đỡ Trác Siêu Việt...
Cô nhìn, mắt nóng lên.
"Cảm tình của Siêu Nhiên và Siêu Việt rất tốt." Trác phu nhân nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Mộc Mộc lập tức tỉnh táo ngồi thẳng dậy, chuẩn bị tâm lý. Nhưng Trác phu nhân lại bưng chén trà nên nhấp một ngụm, ánh mắt dừng ở trên khung ảnh, buồn bã, "Bây giờ, chúng nó lại vì một cô gái mà cùng nhau về nhà ăn một bữa cơm cũng không đồng ý..."
"Là lỗi của cháu!" Trừ những lời này ra, cô không còn gì để nói.
"Lỗi? Cô có biết cô có lỗi gì không?"
"Cháu..." Cháu không nên dây dưa với bọn họ, không nên nhận sai người, hoặc là ngay từ đầu