Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
hành lời. Tô Nghiêu vội vàng thay ông nói, "Ba anh đã tìm được thận, là của một phạm nhân tử hình hiến tặng, giải phẫu đã được sắp xếp rồi, thứ Hai tuần sau làm."
"Tìm được thận rồi?" Mộc Mộc không hiểu, vì sao đột ngột tìm được thận, vì sao là tội phạm tử hình?
Tô Nghiêu gật đầu, "Theo anh về nhà đi."
Nhà, cô đã sớm không có nhà.
Một ngày đẹp nhất cuối thu, cô ôm chặt lấy người thân yêu nhất của mình, ở trên người bác cả, cô tìm thấy một bóng dáng quen thuộc, ba cô.
Một nguyện vọng cuối cùng cũng thỏa mãn, thành phố này, đã không còn gì ràng buộc cô nữa rồi.
********
Bởi vì tình hình sức khỏe quá kém, bác cả chưa nói được mấy câu đã bị Tô Nghiêu đưa về bệnh viện, Mộc Mộc đứng tại chỗ, nhìn theo xe bọn họ biến mất trong vườn trường mới lặng lẽ lau đi nước mắt.
Tầm mắt mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, bên ven đường phía trước không biết từ khi nào xuất hiện một chiếc Land Rover màu trắng.
Cửa xe mở ra, Trác Siêu Việt mặc áo sơ mi đen, quần jeans đen đi xuống, hướng về phía cô cười nhẹ.
Khóe môi kia hiện lên một đường cong quen thuộc, làm cho Mộc Mộc nhớ đến một câu quảng cáo xe việt dã quan thuộc, "Vừa nhìn, lập tức chói mắt!"
Khó trách Trác Siêu Việt chung tình với loại xe này như vậy, rất hợp với hắn - Vừa nhìn, lập tức chói mắt!
Khuôn mặt cô nhớ nhung không biết bao nhiêu lần kia lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt, cô không kịp nghĩ nhiều, chạy về phía hắn...
Cả quãng đường không biết đụng vào bao nhiêu người, cô không ngừng nói "xin lỗi", cho đến khi cô cách hắn chỉ còn một bước dài, mới đứng lại thở dốc.
Hắn cười, nụ cười phóng khoáng không hề thay đổi, "Em béo lên."
Lời nói ấm áp làm cho ngực cô như vỡ tung.
Cô rất muốn mỉm cười đáp lại hắn, nhưng cố gắng hết sức vẫn không cách nào cười nổi. Vì thế, cô thu lại khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó nhìn hơn, thử thăm dò hỏi, "Anh cho tên tử tù kia bao nhiều tiền, người ta mới bằng lòng hiến thận cho bác cả?"
Hắn khẽ nghiêng người, đôi mày kiếm hơi nhếch, "Không phải chuyện gì cũng cần dùng tiền giải quyết."
Quả đúng như cô dự đoán, lại là hắn cứu bác cả cô, lại là hắn vì cô mà lao tâm khổ tứ. Những gì hắn vì cô mà làm, so với ngàn vạn câu "anh yêu em" còn nặng hơn.
Cô bỗng nhiêu nhớ tới một đêm cùng nhau, hắn từng nói, "Yêu, vốn là làm, chẳng lẽ em thích nói?"
Cho bến bây giờ, cô mới thực sự hiểu được những lời này.
"Em..." Yết hầu cô khô lại, nói không nên lời.
Hắn cúi mặt, chờ cô nói tiếp, nhưng cô cứng họng, rất lâu sau không thể nói gì.
"Hả? Em muốn nói gì?"
Cô cúi mặt, nhìn chằm chằm mũi chân mình, "Em phải đi." Những lời này cô nghĩ rằng cũng dễ dàng, nhưng đến khi đứng trước mặt hắn rồi, cô mới phát hiện, để nói ra được khó khăn biết bao nhiêu.
Gió thổi làm đám lá kêu sàn sạt.
"Có phải em muốn nói rằng... Từ sau chúng ta đừng gặp lại?"
Thấy cô cam chịu, Trác Siêu Việt gật gật đầu, tiếng cười làm cho người ta không rét mà run, "Tô Mộc Mộc, em có phải cho rằng ngoài em ra tôi không tìm được đàn bà khác, nên phải vô liêm sỉ quấn lấy em?"
"Không phải." Mộc Mộc ngẩng mặt, nói với hắn, "Em biết anh muốn dạng bạn gái gì cũng có... Những điều anh làm vì em, trong lòng em hiểu được."
"Nếu em thực sự hiểu được, cái gì cũng đừng nói. Sự tình đã đến bước này, dù chúng ta không gặp mặt, cũng không bù lại được lỗi lầm đã gây ra."
"Chúng ta ít nhất không tiếp tục phạm sai lầm nữa." Nhớ tới vẻ mặt Trác Siêu Nhiên lúc rời đi, còn một câu của Trác phu nhân: Chuyện cô và Trác Siêu Việt đã bại lộ, nó lại tình nguyện đi biên cương để tác thành cho hai người.
Cô hít vào một hơi, để khí lạnh ùa vào lồng ngực, bình ổn lại nhịp tim đập loạn, "Em mệt mỏi, cũng chịu đủ rồi, em không muốn ở cạnh hai người, để tất cả đều rơi vào tình thế khó xử."
"Em mệt mỏi?" Trác Siêu Việt nhìn cô, môi hắn nhếch lên thành một đường cong làm lòng người lạnh ngắt.
Cô biết hắn tức giận, hơn nữa rất tức giận. Từ khi bọn họ gặp lại đến nay, hắn đều phải đứng giữa tình yêu và tình thân khó xử, hắn chưa từng nói mệt, cô có tư cách gì để nói ra câu đó?
"Đúng vậy, em mệt." Cô cứng rắn, tiếp tục nói: "Em thừa nhận anh đối với em rất tốt, nhưng cảm tình của anh rất mâu thuẫn, anh không muốn có lỗi với anh ấy, cũng lại không muốn buông tha cho em, anh căn bản cũng không biết mình thực sự muốn gì. Anh nói muốn em chờ, em có thể chờ, nhưng anh muốn em chờ bao lâu? Vài tháng hay là vài năm? Tối hôm đó anh đưa em về, anh ấy đến tìm em. Anh không biết được anh ấy có bao nhiêu đau lòng, có bao nhiêu tức giận... Anh ấy nói sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta."
Cô biết bản thân rất tàn nhẫn, từng lời như lưỡi dao, đâm vào nơi đau đớn nhất trong hắn. Nhưng cô không nghĩ ra cách nào khác, để cho hắn đối với mình hoàn toàn là thất vọng đau khổ, rồi hoàn toàn đem tất cả quên đi.
"Xin lỗi, em là cô gái luôn thiếu thốn cảm giác an toàn, để em giữ lấy một lời hứa hẹn mờ mịt chờ đợi bốn năm, em thà rằng tìm một vòng tay ấm áp, một người đàn ông không hề có day dứt, không hề có băn khoăn, toàn tâm toàn ý