Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

cô đã sai rồi, cô không nên đi gặp Trác Siêu Việt.
"Lần đầu tiên nhìn thấy cô tôi đã cảm thấy không vừa mắt. Siêu Việt nói tôi có thành kiến với cô, nó nói cô là cô gái tốt, chỉ là không biết quý trọng bản thân mới làm cuộc sống của mình trở nên thế thảm như vậy. Nó còn nói cô vì cứu mẹ nuôi của mình mà gánh tội thay bà ta, ở trong tù chịu rất nhiều khổ cực..."
Trác phu nhân liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thâm trầm như vực sâu không đáy, "Thật sự cô rất đáng thương, tôi cũng giống như Siêu Nhiên, Siêu Việt, đồng cảm với cô, thương hại cô... Nhưng, thứ cho tôi nói thẳng, tôi không thích cô, cũng không có cách nào nhận cô làm con dâu, không phải với quá khứ của cô, mà là, một người phụ nữ ngay cả bản thân mình cũng không biết quý trọng, làm sao có thể yêu người khác?"
Một câu nói, như lưỡi dao sắc bén đâm vào nơi yếu ớt nhất trong lòng Mộc Mộc.
"Cô yêu Siêu Việt không?"
Cô gật đầu không tiếng động.
"Siêu Nhiên vì cô, không để ý đến thành kiến của mọi người, mặc kệ thân phận quân nhân của mình, công khai thừa nhận cô là bạn gái. Khi sự việc của cô và Siêu Việt bại lộ, nó lại tình nguyện đi biên cương để tác thành cho hai người... Siêu Việt đã làm cho cô những gì, tôi không tiện nói kĩ, tôi tin so với tôi, cô rõ ràng hơn nhiều. Mà cô, ngoài đẩy nó vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, đã làm được gì cho nó?"
"..."
Mộc Mộc một chữ cũng không nói được, Trác Siêu Việt đã vì cô mà làm rất nhiều.
"Chúng nó sinh ra cùng năm cùng tháng cùng ngày, từ khi ra đời đã sát cánh bên nhau, tiểu học, trung học, đại học, nhập ngũ, cho đến bây giờ chưa từng tách rời. Ngoài người thân, đồng môn, bạn bè, chiến hữu đều có chung..."
Mộc Mộc gật đầu. Lúc Trác Siêu Nhiên nằm bệnh, từng người đến thăm anh đều trêu chọc vài câu với Trác Siêu Việt, những gì bọn họ thể hiện dường như đem hai người hợp lại, tuy hai mà như một.
"Tôi vẫn tưởng rằng Siêu Việt dù phóng túng, cũng sẽ không động vào bạn gái của anh trai mình, để anh trai mình trước mặt bạn bè người thân không còn một chút sĩ diện, bản thân lại rơi vào tội bất nhân bất nghĩa..." Trác phu nhân dừng lại một chút, thở dài giống như một người mẹ bao dung, không còn là một người phụ nữ cao ngạo khí thế.
Mộc Mộc cúi đầu, nhìn từng bức ảnh hiện lên trên chiếc khung điện tử, mỗi một bức dường như đều thể hiện tình cảm anh em máu thịt không thể nào xóa đi được, mà cô, rạch vào tình thân của họ một vết rách không có cách nào tha thứ.
Cô luôn miệng nói yêu hắn, nhưng cô đã vì hắn mà làm được cái gì? Bốn năm trước lợi dụng dụ dỗ, bốn năm sau vụng trộm dây dưa, cô từng bước từng bước đẩy Trác Siêu Việt đến không còn đường thối lui.
Bây giờ vụng trộm dây dưa bị phơi ra giữa ban ngày ban mặt, người anh trai mà hắn thân thiết nhất không còn bên cạnh hắn, bạn bè hắn sẽ nhìn hắn như thế nào?
Cô thực sự sai rồi, căn bản, cô không hiểu thế nào là yêu một người.
Trác Siêu Việt nói: "Chỉ cần em vui là được rồi!"
Giờ phút này cô mới hiểu những lời đó: Thực sự yêu một người, chính là tình nguyện nhận đau khổ về bản thân, cũng hy vọng người kia được hạnh phúc.
"Cô, cảm ơn cô nói với cháu những lời này." Mộc Mộc đứng lên, "Cháu biết phải làm thế nào."
Trác phu nhân chờ cô nói tiếp.
"Cháu sẽ học cách trân trọng bản thân trước, sau đó mới học cách yêu thương người khác."
"Hy vọng cô có thể sớm hiểu được."
Trước khi quay đầu, Mộc Mộc thoáng nhìn qua chiếc khung ảnh điện tử trên bàn, liền quay lại, "Cô, có thể cho cháu chiếc khung ảnh này không? Cháu muốn giữ lại một chút kỉ niệm."
Bà ta lẳng lặng cười, gật đầu.
Đi xuống lầu, lái xe ở dưới đợi mở cửa xe cho cô, cô ngồi lên, đầu ngón tay miết qua khung ảnh.
Cô không có cách nào sửa lại lỗi lầm đã qua, nhưng ít ra có thể ngăn cho sai lầm này không tiếp tục tái diễn.
********
Xe dừng lại trước lầu ký túc xá, Mộc Mộc vừa mới xuống xe, cả người cứng lại.
Trên ghế dài trước cửa, một người đàn ông tiều tụy ngồi đó, nếu không phải Tô Nghiêu đứng bên cạnh, dường như cô không nhận ra được người thân mà cô luôn luôn tâm niệm trong lòng.
Bác cả thấy cô, run rẩy đứng lên, khó khăn hướng cô đi đến.
Mộc Mộc chạy vài bước tới, thấy mắt bác cả ngập nước, cô hiểu, ông đã biết chuyện.
"Bác cả..."
"Mộc Mộc." Ông gọi, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tay cô, "Con bé này."
Cổ họng ông run run không phát ra tiếng, tay lại vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô. Đây là tình thân cô khát vọng nhất, mong muốn nhất.
Tô kiêu nói: "Trác tiên sinh đã nói tất cả mọi chuyện..."
Trác tiên sinh? Trác Siêu Việt?
Lại là hắn?
Hắn luôn muốn biết cô cần gì nhất, yên lặng mà đem đến cho cô.
Tô Nghiêu thở dài, một tay ôm lấy bả vai gầy guộc của cô, "Mộc Mộc, mấy năm nay em đã chịu nhiều khổ cực rồi."
"Không có." Cô lắc đầu, lại cố gắng ngẩng lên, mỉm cười, không cho nước mắt rơi xuống.
Nhưng nước mắt bác cả lại từng giọt từng giọt nhỏ xuống tay cô.
Cô nhẹ nhàng giúp ông lau đi, "Bác cả, bác yên tâm, bệnh của bác sẽ nhanh chóng khỏi thôi."
Bác cả lắc đầu, khó khăn hô hấp, không cách nào nói t