Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

ình thản, “Tôi bay chuyến chiều”.
Hả? Cố Tịch sửng sốt kêu lên, hóa ra anh gấp gáp như vậy, trong lòng cảm xúc phức tạp, thấy không đáng gấp gáp đến thế, lại thay anh lo lắng chuyện bôn ba vì công việc, không nghĩ gì mà hỏi luôn, “Công việc bận thế sao, mà cứ phải hôm nay đến?” Cô không nhận ra giọng nói của mình có một sự trách móc không nhẹ.
Vi Đào nhìn cô, ánh mắt tối lại, lát sau mới trả lời, “Không phải vì công việc”.
Cố Tịch mở to đôi mắt đẹp, càng không hiểu nổi mà buột miệng, “Vậy tại sao?”.
Vi Đào nhìn cô chăm chú, gương mặt thản nhiên cuối cùng đã xuất hiện một cảm xúc khác, nụ cười dần dần nở ra, “Vì em”.

Đầu Cố Tịch kêu lên “ùng ùng”, đột nhiên thấy cơ thể mềm nhũn, chân tay nhẹ bẫng, chai rượu trong tay rơi xuống tự do. Một bóng người thoáng qua, Vi Đào nhanh chóng chạy đến chỗ cô, hai tay giữ thật chặt, hơi thở gấp. Vi Đào bây giờ có vẻ đã nhận ra rằng không thể hù dọa cô, nếu không người xui xẻo chỉ có thể là chính anh. Cố Tịch từ khi gặp anh, đã đếm được mấy lần xảy ra tình huống như thế này. Vi Đào nhíu mày, lẽ nào đầu óc cô chưa từng theo kịp anh? Anh thầm thở dài, lần sau thử chậm hơn vậy, nhưng nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, quả thực rất đáng yêu.
Vi Đào đưa tay định lắc cho cô tỉnh, cửa bỗng nhiên mở toang. Bên trong bên ngoài đều ngẩn ra. Bà Cố nhìn con gái và một chàng trai đứng ngoài, chàng trai một tay cầm rượu một tay đỡ cánh tay con gái, cậu ấy… cậu ấy là ai? “Tịch Tịch?”






Khăn quàng cổ
Cố Tịch thấy vẻ mặt sửng sốt của mẹ thì phản ứng đầu tiên chính là tiêu rồi, “Mẹ”. Bà Cố nhìn Vi Đào, anh đã bình tĩnh lại từ lâu, lễ phép gật đầu, “Chào bác gái ạ”. Bà Cố đành đáp, “Chào cậu”. Sau đó lại nhìn Cố Tịch vẻ nghi ngại. Cô có buồn bực cũng vô dụng, bây giờ đành mời anh vào nhà thôi, “Mẹ, đây là Phó tổng Vi của công ty con”. Bà Cố lập tức ngẩn ra, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Chào sếp, mau… mau vào nhà đi”. Vi Đào nhìn Cố Tịch dò hỏi, cô đành cười khổ, “Phó tổng Vi, mời anh vào”.
Vào nhà, ông Cố nghe tiếng động cũng ra khỏi bếp, thấy Vi Đào thì ngớ người, bà Cố nhanh nhảu giới thiệu, “Đây là sếp của Tiểu Tịch”. Ông Cố nở nụ cười, “Chào cậu”. Vi Đào lễ phép, “Chào bác trai”.
Bà Cố nhờ Vi Đào đặt đồ uống vào một góc trong phòng khách, sau đó kéo ông Cố vào trong rót trà, Cố Tịch đành dẫn Vi Đào đến sô pha ngồi xuống. Cô còn chưa tỉnh hẳn sau cơn chấn động, nhưng lại lo bố mẹ nghi ngờ, cứ thấp thỏm mãi.
Bà Cố rất nhanh mang trà ra, “Phó Tổng Vi, mời uống trà”. Vi Đào đứng lên thật nhanh, “Bác gái, gọi cháu Vi Đào là được ạ”. Bà Cố nhìn Cố Tịch, nở nụ cười hiền hòa, “Tiểu Vi, Cố Tịch còn trẻ người non dạ, ở công ty có chuyện gì làm không tốt thì xin cháu giúp đỡ, thông cảm cho”. Hai ông bà lúc nãy ở nhà bếp đã thấy lạ, sếp của Tiểu Tịch sao bỗng dưng đến vào lúc này, cảm giác như thầy cô giáo đến nhà thăm, lẽ nào Tiểu Tịch gặp vấn đề gì trong công việc? Nhưng dù sao đi nữa cũng phải xin lãnh đạo rộng lượng mới được.
Khó khăn lắm mới ăn cơm xong, cô giành thu dọn bàn ăn, muốn giúp mẹ rửa bát. Nhưng bà lại đẩy cô ra ngồi với Vi Đào, cô thầm kêu khổ, bây giờ điều cô sợ nhất là ở riêng với anh.
Ông Cố và vợ lại chui vào trong bếp bận bịu, Cố Tịch từ từ ngồi xuống đối diện Vi Đào, do dự rồi nói, “Phó tổng Vi, có kịp giờ không?”. Anh nhìn cô, “Chuyến bay ba giờ chiều”. Cố Tịch bỗng không biết phải nói gì nữa.
Vi Đào cười khẽ, “Tết không phải làm chương trình radio à?”, cô nghe thấy thì ngẩng lên lắc đầu, “Xin nghỉ rồi”. Vi Đào gật gù, “Gia Tuấn hôm qua còn lên mạng, nói nhớ giọng em đấy”.
Anh cũng rất nhớ, ngần ngại cả buổi tối, sáng nay cuối cùng cũng bồng bột một lần. Nhưng gặp được cô rồi thì cảm thấy bồng bột như vậy cũng xứng đáng. Lúc lên máy bay anh cũng nghĩ là bồng bột ư? Có lẽ trong lòng đã có suy nghĩ này từ lâu, chỉ là bị nghìn vạn thứ ngăn trở bước chân. Hôm đó thấy cô và Tiết Khải rời đi, anh mới nhận ra trong lòng có một giọng nói đáng sợ đang gào thét. Hóa ra, cố khống chế và ngụy trang nhiều hơn chăng nữa cũng là phí hoài, sức mạnh của ghen tuông không hề giảm đi do bị kìm nén, mà ngược lại càng lúc càng tăng lên, đến khi anh bỗng tỉnh ra.
Cô gái ngay từ lần gặp đầu tiên đã vô cùng thê thảm này, lúc nào cũng xảy ra nhiều tình huống, nhưng cô luôn đối diện bằng thái độ lạc quan, tích cực. Đêm đó, khi anh đi ngang phòng Gia Tuấn, nghe cô khuyên nhủ cô gái kia bằng câu chuyện của chính mình, bất giác anh dừng bước. Nghe giọng nói dịu dàng ấy kể đến lúc cảm động nhất, tiếng nấc nho nhỏ truyền qua sóng đâm thẳng vào góc mềm yếu nhất trong trái tim, toàn than anh rúng động. Anh nhớ đến bố mẹ mình, nhớ rằng đã lâu chưa gọi điện về nhà, bất giác thấy hổ thẹn. Khi nghe cô gái kia cuối cùng đã dẹp ý định bỏ nhà đi, anh cũng thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ quay về phòng. Khi mẹ nghe thấy giọng anh, anh cảm nhận rõ sự kinh ngạc trong đó, anh và mẹ đã trò chuyện rất lâu. Đêm ấy anh nằm trên giường mãi không chợp mắt được, giọng nói dịu dàng kia cứ quẩn quanh mãi tr


XtGem Forum catalog