Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.
ang hộp sâm còn lại đi. Cố Tịch cảm nhận rõ ánh mắt đuổi theo sau lưng mình, cố tỏ ra thản nhiên đi vào bếp, giả vờ đang tìm túi ni-lông, nhưng thực ra đã nhanh chóng mở hộp kia, rút bảng giá và sách chứng nhận đáng ghét ra, sau đó đóng nắp hộp lại bỏ vào túi. Mới cất xong thì ông Cố đã vào, Cố Tịch ngước lên, cố nặn ra nụ cười, “Con bỏ vào túi rồi”, sau đó xách túi ra khỏi bếp.
Bà nội cười hi hi nói, “Tiểu Tịch ngoan, bà nội biết con thương nội nhất, nhanh, nhanh đến ăn cơm”. Cố Tịch đặt túi lên kệ ti vi, thầm toát mồ hôi lạnh, quay về chỗ ngồi. Mọi người thấy bà nội đã lên tiếng thì cũng không hỏi nữa, chỉ có ánh mắt bố mẹ nhìn cô có phần kỳ quặc. Cố Tịch giả vờ không thấy, không ngừng gắp thức ăn cho bà nội.
Ăn xong bữa, mọi người tụ tập ở phòng khách chuẩn bị xem chương trình đêm Ba mươi. Cố Tịch nói phần mở đầu không hay, cô sẽ đi tắm trước, nói xong về phòng lấy đồ rồi vào nhà tắm. Nhà họ Cố có một tập tục là trước mười hai giờ đêm Ba mươi, mọi người đều phải tắm rửa sạch sẽ để mừng năm mới.
Cố Tịch nhìn tờ giấy bị bồn cầu nuốt mất, trong lòng chỉ muốn mắng cho tên đầu sỏ gây tội kia một trận. Tám nghìn rưỡi một củ, hai củ tổng cộng là mười bảy nghìn rồi? Người này điên ư, làm sao… làm sao lại tùy tiện đến thăm rồi tặng quà xa xỉ như vậy, còn thản nhiên nói gì mà là thực phẩm dinh dưỡng. Cố Tịch xả nước xong không ngừng đi qua đi lại trong nhà tắm, có thể chắc chắn lần nữa rằng người này hôm nay nhất định là bất bình thường. Đúng, chắc chắn là bị kích thích ở đâu đó, nên mới đốt tiền để xả stress như vậy. Còn cô lại xui xẻo trở thành đối tượng để anh xả stress. Đầu tiên là đột ngột xuất hiện làm cô giật mình, sau đó lại tặng món quà đắt tiền làm cô tức chết. Thật đáng ghét! Đáng ghét thật!
Cố Tịch nghiến răng nghiến lợi rủa thầm, hại cô lúc nãy suýt nữa… suýt nữa bị anh cám dỗ. Cái gì mà nghìn dặm xa xôi, tình cảm sâu sắc… chẳng qua chỉ là cái cớ, anh quá rảnh rỗi nên cố tình chọc cô chơi thôi!
Cố Tịch ở lì trong nhà tắm mãi mới ra. Thấy cả nhà đang bàn tán sôi nổi về tiết mục đêm giao thừa, mọi phiền não trong cô đều bay mất, vui vẻ gia nhập.
Gia đình cô và chú ngồi đến chín giờ rồi ai về nhà nấy. Cố Tịch ngồi với bố mẹ vừa ăn mứt vừa xem ti vi. Tiết mục năm nay chẳng có gì mới, nhưng ngồi cạnh bố mẹ xem cũng thể hiện tình cảm gia đình nồng ấm.
Mười hai giờ kém năm phút, Cố Tịch và bố mẹ mang một đống pháo hoa ra ngoài sân thượng. Trên sân thượng đã tập trung rất nhiều nhà, đều đợi tiếng chuông mười hai giờ vang lên sẽ cùng đốt pháo hoa.
Cố Tịch cầm điện thoại, lặng lẽ đứng đợi bên cạnh bố mẹ, cảm giác lại quay về thời thơ ấu, thời khắc vui nhất mỗi năm chính là lúc này, đếm từng giây từng phút, chờ mong tiếng pháo năm mới nổ vang.
Bỗng điện thoại đổ chuông, tiếng chuông lanh lảnh cực kỳ rõ ràng trong không gian yên tĩnh trên sân thượng, Cố Tịch vội áp điện thoại vào tai.
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới!”
Cố Tịch chỉ thấy trong tim như có dòng suối trong mát đang chảy, giọng anh… sao bỗng trở nên quyến rũ đến thế? Hơi khàn, thâm trầm, như vượt qua nghìn dặm xa xôi đã hơi thay đổi, khi đến trái tim cô lại có một vẻ khác lạ khó hiểu. Cô ngơ ngẩn không thể thích ứng, rõ ràng là giọng nói buổi chiều, nhưng vì sao lại có sự khác biệt to lớn như vậy?
“Đang làm gì thế?”, bên kia rất yên ắng, rất tĩnh lặng, cô nghe rõ tiếng thở vọng lại. Ồ, không, chắc là hơi thở của anh và nhịp tim của cô cộng hưởng, rung lên từng nhịp, rồi phát ra ma lực. Gò má và tai bắt đầu nóng lên, cô cảm thấy mình nên hung dữ hơn với anh, nhưng lời vừa thốt ra, cô đã sững sờ, giọng nói mềm mại dịu nhẹ giống như cô của bây giờ, “Đốt pháo hoa ạ”. Gương mặt lại nóng bừng, cũng may bóng tối đã che giấu tất cả, nhưng cô vẫn cảm thấy bố mẹ hình như phát hiện ra sự khác lạ của mình, nên vội cúi đầu xuống thật thấp.
“Thật ngưỡng mộ em”, Vi Đào khẽ nói. Cố Tịch cắn môi, thật kém quá, nhưng… nhưng bỗng thấy giọng anh hay đến vậy, giống giọng một phát thanh viên mà cô ngưỡng mộ, có chút gợi cảm đặc biệt, từ từ đi vào lòng người.
“Bên anh rất yên tĩnh, lát nữa cho anh nghe với, được không?”, âm thanh cuối hơi vút lên, khiến trái tim Cố Tịch như bị treo cao, cô chỉ có thể ngẩn ngơ, “Vâng” khẽ một tiếng.
Bụp! Bụp! Bụp! Bắt đầu rồi, pháo hoa nổ rồi!
Âm thanh chấn động màng nhĩ xung quanh vang lên, Cố Tịch cũng rúng động theo. Cô treo điện thoại chưa cúp máy vào trước ngực, sau đó bắt đầu cùng đốt pháo hoa với bố mẹ. Nhìn pháo hoa bay lên trời, tỏa ra rực rỡ, Cố Tịch hưng phấn hoa chân múa tay, biết anh nhất định cũng đang nghe, trong lòng bỗng có một suy nghĩ mạnh mẽ, đó là truyền hết mọi ồn ào huyên náo của cô sang cho anh, khiến anh cũng cảm nhận được mùi vị riêng của năm mới!
Đốt khoảng mười phút, mọi người mới vui vẻ trở về, trước khi xuống lầu, các hộ gia đình còn chúc nhau năm mới vui vẻ.
Bố mẹ Cố Tịch xuống lầu trước, cô nói dọn dẹp một lát rồi mới xuống, sau đó cầm điện thoại đến lan can, “Anh còn đó không?”. Đốt pháo hoa lâu như vậy, liệu anh có nghe chán rồi cúp máy?
“