XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1812 lượt.

ong tim, không thể nào xua tan. Cố Tịch, là một cô gái đặc biệt.
Cố Tịch tỏ vẻ xấu hổ, “Hai hôm nay tôi cũng không lên mạng”. Cô nhìn đồng hồ trên tường, Vi Đào biết ý của cô, “Tôi phải đi đây, cám ơn nhà em đã tiếp đãi”, sau đó cầm túi, chuẩn bị đứng lên chào tạm biệt ông bà Cố.
Cố Tịch vội gọi anh, “Phó tổng Vi”. Vi Đào nhìn cô, cô cắn môi, do dự nửa giây, “Phó tổng Vi, anh theo tôi một chút”, nói xong đi vào phòng. Vi Đào khoác túi, đi theo cô.
Cố Tịch mở tủ quần áo lục tìm một lúc rồi lấy ra một dải khăn quàng cổ dài màu đen, quay lại đưa cho anh, “Bên ngoài trời lạnh, anh… anh cũng không có thời gian đi mua đồ… dùng cái này quấn lại, chí ít cũng ấm hơn”. Vi Đào nhìn cô, sự quan tâm trong mắt cô như dòng suối nhỏ chảy mãi, chảy vào tận trái tim anh, trong tích tắc ấm như mặt trời mùa xuân. Cố Tịch thấy Vi Đào không cầm thì lo anh chê xấu, không thích, nên tiến lên nửa bước, kiễng chân lên, nhẹ nhàng quàng khăn vào cổ anh, giọng hơi run run, “Cái này… là màu đen, người ta không nhận ra là khăn nữ đâu”. Ấm áp không chỉ ở cổ, mà còn cả trái tim khao khát. Anh chăm chú nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng như lông vũ phất qua trái tim anh, anh đưa tay lên định chạm vào cô.
Bên ngoài có tiếng gọi, hai người thần ra rồi đều lùi lại nửa bước. Cố Tịch ngượng ngùng vén tóc gài vào sau tai, cười nói với Vi Đào, “Phó tổng Vi, cũng sắp tới lúc rồi, tôi tiễn anh”. Nói xong đi nhanh ra ngoài, Vi Đào sờ chiếc khăn, cũng ra theo.
Chào tạm biệt hai ông bà rồi, Cố Tịch đưa Vi Đào xuống lầu.

Cố Tịch mở dù. Vi Đào tự nhiên đón lấy, Cố Tịch cụp mắt xuống, không nói gì. Không gian nhỏ hẹp bên dưới chiếc dù khiến hai người đi rất sát nhau, thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên cơ thể đối phương. Cố Tịch thấy tai nóng lên, dè dặt cố hết sức không chạm vào anh, anh cũng lại nhích dù về phía cô. Mưa tí ta tí tách, tạo ra vô số vòng tròn nhỏ cạnh chân, hai người lặng lẽ bước đi. Không ai muốn phá vỡ sự tĩnh lặng trong phút giây này, chỉ im lặng sánh vai nhau.
Ra khỏi tiểu khu thì thấy ở cổng có một chiếc taxi đang đậu. Hai người bước đến, Cố Tịch nhận lấy dù, mỉm cười với Vi Đào, “Phó tổng Vi, tạm biệt… Năm mới vui vẻ”. Cô thấy đôi mắt đen láy của anh lấp lánh sáng, cuối cùng cũng không chịu nổi sự nóng bỏng của nó, liền quay đi. Vi Đào nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, trong lòng rung động, hai tay dang ra ôm cô vào lòng. Đầu óc Cố Tịch “ùng” một tiếng, cơ thể bị mùi hương nam tính mạnh mẽ của anh bao bọc, khiến bản thân hoa mắt chóng mặt, bên tai truyền đến hơi thở nóng ấm, “Tịch Tịch, năm mới vui vẻ”. Trái tim không còn kiểm soát được, thình thịch thình thịch đập vào lồng ngực, như lúc nào cũng có thể nhảy ra.
Vi Đào chậm rãi buông cô ra, cuối cùng sau khi nhìn cô chăm chú, anh chui vào xe. Đến khi chiếc xe mất dạng ở cuối con đường, Cố Tịch vẫn đứng đờ ra tại chỗ, mãi cũng không ngừng nhìn theo.






Pháo hoa
Cố Tịch tâm trạng rối bời quay về nhà, bố mẹ cô đang ngồi trên sô pha thì thầm gì đó, thấy cô vào thì vẫy lại, “Tiểu Tịch, con nói thật đi, ở công ty không phạm lỗi gì thật chứ?”. Họ vẫn có chút không yên lòng, ông Cố cũng đã làm lãnh đạo lâu năm, chưa từng nghe nói Ba mươi Tết có người còn đến nhà nhân viên, trừ phi là an ủi người già cô đơn. Con gái thì rõ ràng không nằm trong phạm vi đó.
Cố Tịch cười khổ, “Không có gì thật mà, Phó tổng Vi chỉ tiện đường giúp thôi, bố mẹ đừng lo”, vừa nói vừa vội vàng chuyển chủ đề, hỏi nhà hai cô chú khi nào tới? Ông bà thấy Cố Tịch không muốn nói nhiều thì đành làm ngơ. Tính cách con gái, họ hiểu rõ, từ nhỏ tới lớn rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không làm bậy.
Cố Tịch thấy bố mẹ không còn truy hỏi thì vội viện cớ chui vào phòng. Cô ngồi bên giường, nghĩ lại cảnh mới xảy ra trong phòng ban nãy, đôi mắt đen sáng ấy như dừng mãi trên gương mặt cô, lời chú kỳ dị đến giờ vẫn chưa chấm dứt. Vì cô, thật sự là vì cô, mới nghìn dặm xa xôi tới đây ư? Nhưng… nhưng vì sao cô cảm thấy mọi thứ lại không chân thực đến vậy, cơ thể anh, lời anh nói, thậm chí hơi thở như muốn cám dỗ cô… đều như thể cô tự hoang tưởng ra vậy. Cố Tịch khổ sở nằm lăn ra giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhưng lại phát hiện ra ảo giác càng mạnh mẽ hơn, đôi mắt anh tươi cười như đang nhảy múa trên trần nhà, dao động. Ôi, Cố Tịch nhắm nghiền mắt, có lẽ mọi thứ chẳng qua là trùng hợp mà thôi, nhất định là thế.
Khoảng bốn giờ chiều, gia đình hai cô chú lục tục đến. Nhà Cố Tịch bỗng náo nhiệt hơn hẳn, cô tạm gác mọi phiền muộn sang một bên, ra ngoài đón khách.
Cô út mở to mắt, “Làm sao thế được, cô có hoa mắt đâu, không tin thì cô cho cả nhà xem đi!”. Cố Tịch cười, đóng hộp lại, sau đó nói với bà nội, “Bà ơi, con làm nghề này mà, con còn không rõ sao, bảng giá chắc in nhầm rồi. Củ sâm này tuổi không cao, nhiều nhất cũng chỉ hơn tám trăm tuổi. Bà nội ơi, bà cứ yên tâm dùng đi, nhưng đừng ăn một lần nhiều quá. Con giúp bà cất đi, lát nữa nhớ mang về nhé”. Sau đó khi cả nhà còn đang đờ đẫn, cô đã tiện tay m