Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
Có”, một chữ đơn giản nhưng lại có sức chấn động gấp mấy lần so với tiếng pháo nổ. Khóe môi anh nhướng lên, anh vẫn còn ở đây: “Rất náo nhiệt, rất vui vẻ”.
Cố Tịch ngoài “dạ” ra vẫn là “dạ”, lặng lẽ nghe giọng nói của anh.
“Năm mới vui vẻ!”
“Năm mới vui vẻ!”
Song điện thoại vẫn ù ù vang lên, hai người lại không nỡ chủ động cúp máy.
Cố Tịch lắp bắp hồi lâu, cuối cùng nặn ra một câu, “Món quà đó đắt quá”.
“Ừ”, anh trầm giọng nói, “Em đừng ăn”.
… Cố Tịch không kìm được, phì cười, “Có phải sẽ chảy máu mũi không?”.
“Rất có khả năng sẽ nghiêm trọng hơn”, anh tỏ ra nghiêm túc khiến cô càng cười dữ, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức. “Vậy phải nhờ mẹ em chuẩn bị nhiều quà Tết, chí ít phải bắt anh cũng nghiêm trọng một lần”. Lễ nghĩa qua lại mà, anh đã tặng quà Tết thì cô cũng phải trả lại tương đương.
“Rất mong đợi”, giọng cười khe khẽ như gõ mạnh vào tim cô, những phiền muộn trước đó bỗng biến mất.
“Chúc ngủ ngon”, cô khẽ chào tạm biệt.
“Chúc ngủ ngon”, giọng anh dần biến mất.
Cố Tịch cầm điện thoại, cười rồi nhẹ nhàng chạy xuống lầu. Năm mới vui vẻ! Lại là một sự khởi đầu năm mới tốt đẹp!
Quay lại
Tết đối với Cố Tịch mà nói, đó chính là không ngừng chúc Tết, không ngừng tụ họp, cứ như phải trả hết mọi món nợ nhân tình trong vòng mấy ngày ngắn ngủi vậy.
Cố Tịch và các chị em tốt họp mặt. Mọi người vừa thấy cô đã bắt đầu làu bàu, thật không ngờ người đẹp nhất trong số họ lại trở thành người lấy chồng muộn nhất. Cố Tịch chỉ có thể cười nói tình yêu cần phải có duyên phận. Phụ nữ ấy mà, trước khi kết hôn luôn hoang tưởng tình yêu đẹp đẽ biết bao, kết hôn rồi thì nhận ra tình yêu chẳng qua chỉ là một ly nước lọc. Lúc bạn uống, cho dù nó không mùi không vị, bạn cũng cam tâm uống hết, nhưng sau khi bạn thử xong thì bất đắc dĩ phải chấp nhận một điều, rằng thực ra nó bình thường nhạt nhẽo tới mức khiến bạn bỏ qua mất. Các chị em toàn trải nghiệm cả rồi, bảo Cố Tịch đừng quá mê đắm tình yêu, con người vẫn nên thực tế hơn. Bây giờ cô đã hai mươi bảy, hai mươi tám, còn trì hoãn một hai năm nữa thì sẽ không đến lượt cô chọn đàn ông, mà là đàn ông chọn cô, hơn nữa lúc chọn còn so sánh người này người kia, khi ấy cô có hối hận cũng vô ích.
Cố Tịch nghe mọi người thay phiên nhau nói thì chỉ cười tủm tỉm. Cô hiểu ý tốt của họ, tình yêu đối với những cô gái trẻ mà nói là không thể thiếu, nhưng một kẻ bôn ba như cô, thì sẽ không mơ mộng tới độ không nhìn rõ hiện thực. Cô không vội, một là do dì lớn của cô đã nói, có yêu cũng vô ích; hai là cô phải có đối tượng để cô phải yêu cái đã, không thể để cô dán cái bảng “Tôi đây cần gả” trên trán, đứng bên đường níu kéo người ta chứ. Tóm lại, cô tin rằng vào đúng thời điểm gặp đúng người, tình yêu tự khắc sẽ xuất hiện. Nghĩ đến đó, trong lòng lại nhớ đến một giọng nói trầm ấm, Cố Tịch bưng ly cà phê lên ngửi, người đúng, có thật là đúng hay không?
Các chị em thấy cô không tỏ ra sốt ruột thì chỉ có thể dùng cách uy hiếp khác, nói rằng Cố Tịch kết hôn đã muộn, đến lúc sinh con lại muộn thêm một, hai năm. Sau này đời con trưởng thành, con của cô tuyệt đối chỉ có thể theo sau người khác. Cố Tịch tưởng tượng cảnh đó, bất giác phì cười, như thế càng hay, người nhỏ nhất thường được yêu thương nhất, sau này các anh các chị đều phải thương con nhà cô.
Hành khách lục tục lên máy bay, ngồi cạnh Cố Tịch là một người đàn ông trung niên. Cố Tịch nhìn tiếp viên hàng không đi đến nhắc mọi người cài chặt dây an toàn, bỗng trên đầu vẳng tới giọng của Tiết Khải. Anh đang hỏi người ngồi kế Cố Tịch xem có thể đổi chỗ cho mình không. Người đàn ông đó nhìn anh vẻ kỳ quặc. Tiết Khải bỗng mỉm cười nhìn cô, người đó hiểu ra ngay, lập tức đồng ý. Tiết Khải cảm ơn rối rít, người đàn ông kia xách hành lý ra phía sau, còn anh thì ngồi xuống cạnh Cố Tịch.
Cố Tịch nhìn anh, nhất thời không biết nói gì. Anh cười thản nhiên, “Như vậy thì chuyến đi không còn vô vị nữa”, Cố Tịch nhún vai không nói gì thêm.
Tiếp viên hàng không lại nhấn mạnh nhắc mọi người cài dây an toàn, sau đó diễn cách dùng mặt nạ dưỡng khí và phao cứu sinh. Cố Tịch vội lấy kẹo cao su đưa cho Tiết Khải, khi máy bay cất và hạ cánh, hiện tượng ù tai của cô khá nặng, nhất định phải ngậm kẹo. Tiết Khải lấy ra một viên cho vào miệng, sau đó ngồi ngay ngắn lại.
Máy bay cất cánh, qua một chặng điều chỉnh độ cao thì bắt đầu bay thẳng.
Hai người dần trò chuyện với nhau. Tiết Khải có vẻ ngoài trông khá ôn hòa, thực ra thì rất biết cách nói chuyện, chỉ cần có chủ đề là anh có thể nói mãi không dứt. Hai người từ từ nói đến công việc, cuộc sống, thời sự. Điểm dễ chịu nhất khi nói chuyện với anh là anh không cướp lời, lúc nào cũng đợi Cố Tịch nói xong mới nhắc đến ý kiến của mình, thậm chí còn mang ý dò hỏi, khiến người ta có cảm giác anh là người khiêm tốn. Cuối cùng, Tiết Khải lại nói muốn nghe Cố Tịch kể chuyện, khen cô kể rất hay. Cố Tịch ngượng ngùng, đành bắt đầu lục tìm gia tài truyện của mình. Nhìn vẻ mặt chăm chú lắng nghe củ