XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

a anh, lòng hư vinh nhỏ bé trong cô bắt đầu nở to, người kể chuyện thích nhất là có thính giả biết lắng nghe và khen ngợi như vậy.
Chuyến bay một tiếng rưỡi đã trôi qua trong câu chuyện nhẹ nhõm vui vẻ. Cuối cùng đã đến W, ra khỏi máy bay, bỗng cảm thấy hơi lạnh ập đến, W còn lạnh hơn cả N nữa. Hai người đi tới cửa, Tiết Khải đề nghị cùng ngồi xe của sân bay, Cố Tịch mỉm cười đồng ý. Lấy đồ xong, Tiết Khải đẩy một xe hành lý đến, đặt đồ của họ chung với nhau rồi cùng ra ngoài.
Hai người cười nói ra khỏi cửa, bỗng một tiếng gọi khiến cả hai sững lại.
Cố Tịch nhìn về phía cửa ra, ngớ người! Bóng dáng cao ráo đứng đó không phải Vi Đào thì là ai? Áo gió màu đen, cổ áo dựng thẳng, càng toát lên vẻ cao lớn, anh vẻ mặt không cảm xúc đang nhìn về phía cô.
Tiết Khải cũng đã nhìn thấy, khẽ hỏi, “Bạn cô à?”. Cố Tịch đờ đẫn gật đầu, ánh mắt lại nhìn Vi Đào, sao anh lúc nào cũng xuất hiện bất ngờ như vậy? Anh về W từ lúc nào? Sao biết chuyến bay của cô? Rõ ràng anh chưa từng hỏi mà. Nhưng, thấy anh đứng đó một cảm giác kỳ lạ dần dần lan tỏa, anh đã đợi rất lâu ư? Mang theo rất nhiều câu hỏi, Cố Tịch từ từ đi đến chỗ anh.
Vi Đào thấy hai người cùng đi đến thì nhìn Tiết Khải, rồi quay sang Cố Tịch, “Cố Tịch, bạn của em?”. Cố Tịch vội giới thiệu cả hai, hai người cùng lúc đưa tay ra bắt, cùng đánh giá đối phương. Bọn họ nhìn nhau một hồi rồi mới buông tay.
Vi Đào rút tay lại, nói với Cố Tịch, “Xe ở ngoài kia, đi thôi”. Cố Tịch đáp lại, rồi gật đầu với Tiết Khải, anh đẩy xe hành lý đi theo.
Ba người đi cùng nhau không nói gì. Vi Đào chỉ nhìn thẳng phía trước, Cố Tịch cũng không dám ngó quanh quất, Tiết Khải thì yên lặng đẩy xe hành lý.
Ra khỏi sân bay, Tiết Khải dừng lại, cười với cả hai, “Tôi ngồi xe sân bay về. Cố Tịch, có thời gian lại nghe cô kể chuyện nữa nhé?”. Cố Tịch vội ngăn lại, Vi Đào cũng lên tiếng, “Tôi cũng tiện đường, để tôi đưa anh về”. Cố Tịch gật đầu, “Đúng, về chung”. Nói xong, Vi Đào đã đẩy xe hành lý về phía xe anh, đặt tất cả vào cốp sau, rồi ra hiệu cho họ lên xe.
Vi Đào thấy Cố Tịch và Tiết Khải đều ngồi phía sau thì ánh mắt lóe lên, ngồi vào xe, lái đi.
Trên đường, Vi Đào im lặng lái xe, chỉ thỉnh thoảng nói thêm vài câu khi Cố Tịch và Tiết Khải nhắc đến một chủ đề nào đó. Rất nhanh, anh đã đưa Tiết Khải về nhà trước, Tiết Khải xuống xe đi rồi, Vi Đào nhìn Cố Tịch ngồi phía sau, mãi không lái đi, cô nhìn lưng anh, nhút nhát hỏi, “Sao vậy?”.
Vi Đào quay lại, vẻ mặt cứng đờ, “Em vẫn ngồi phía sau à?”. Cố Tịch thót tim, cắn môi rồi từ từ xuống xe, ngồi vào ghế phụ lái.
Vi Đào nhìn cô chằm chằm, khẽ thở dài rồi quay sang thắt dây an toàn cho cô, sau đó mới khởi động xe lái đi.
Cố Tịch bị sự im lặng của anh làm cho lúng túng, khổ sở không biết có nên giữ im lặng hay không.
“Muốn ăn ở Ba Thích không?”, anh nhìn phía trước bỗng lên tiếng hỏi. Cố Tịch quay sang nhìn anh, lẩm bẩm, “Phải về trước bỏ đồ ở nhà”.
“Ăn xong rồi về”, anh ngừng lại, giọng hơi trầm, “Anh muốn mời em ăn”.
Cố Tịch ngơ ngẩn gật đầu, dựa lưng vào ghế, anh… câu này có ý gì đó.






Tỏ tình
Hai người lái xe đến Ba Thích, đậu xe xong vào quán.
Do vẫn đang Tết nên trước cửa Ba Thích đấy ắp những người khách đang đợi. Cố Tịch kinh ngạc nhìn Vi Đào vào trong, anh nói với tiếp tân rằng chỗ đã đặt trước, rồi có người dẫn họ vào phòng riêng trên lầu.
Vi Đào bảo Cố Tịch cứ chọn món. Dịp Tết, cô ăn quá nhiều món dầu mỡ, không được ăn món Tứ Xuyên cay chính thống, nên đã thèm tới phát cuồng rồi. Nhưng nghĩ rằng Vi Đào mời, lại không dám quá vung tay, chỉ chọn đơn giản hai món. Vi Đào thấy cô khách sáo như thế liền chọn thêm hai món mặn một món canh.
Trong lúc đợi, hai người kể về tình hình nhà mình. Cố Tịch cứ nhắc đến những nơi vui chơi ở quê nhà là vui tươi hớn hở, còn Vi Đào thì nghe rất thích thú. Vi Đào nói dịp Tết ngoài ở cạnh bố mẹ ra, thì đa phần là bận công việc, lúc được nghỉ khá rảnh rỗi nên hiệu suất cũng cao hơn, Cố Tịch nhíu mày nhìn anh, rõ ràng là ngày lễ, mà anh cứ bắt mình làm Iron Man[1'>.
Thế nhưng khi cô rơi vào mê hoặc, thì lý trí sẽ rất tỉnh táo nhảy ra đập tan mọi giả tưởng của cô. Anh là sếp, là anh chàng độc thân hoàng kim tiêu chuẩn trong mắt các đồng nghiệp nữ, hơn nữa còn thân thiết với lãnh đạo trên tổng bộ, có cô nào dám hoang tưởng chứ. Nên chỉ cần ngọn lửa nhỏ trong lòng lóe lên, cô sẽ vội vàng cầm bình chữa cháy dập tắt ngay, không ngừng cảnh cáo bản thân, tình yêu công sở là nguy hiểm nhất. Nếu thành thì còn ổn, nhưng nếu không thành thì chẳng phải gặp nhau sẽ ngượng ngùng hay sao?
Đấu tranh tư tưởng mãi, cuối cũng Cố Tịch mở miệng, “Phó tổng Vi, em… trước mắt em vẫn chưa…”, chưa nói hết Vi Đào đã cướp lời, “Anh hiểu nỗi lo của em, không cần trả lời ngay, chúng ta có thể như trước”. Cô nhìn vẻ mặt bình thản của anh, ánh mắt ấm áp, nhìn cô mang theo chút dò hỏi. Ưm… cho cô về suy nghĩ cũng được, dù sao bây giờ cũng độc thân, tuy nhà đã giới thiệu Tiết Khải, nhưng anh ấy không hề t