XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.

hìn cô, “Thuận theo tự nhiên thôi”. Dù sao mục đích của anh đã đạt được, tối nay thấy Tiết Khải mỉm cười chúc mừng họ, là anh biết đối phương đã bỏ cuộc. Người đàn ông như Tiết Khải sẽ không bám riết dai dẳng, chỉ phong độ thừa nhận mình đã đến chậm một bước. Anh chính vì đoán chuẩn tính cách đó của Tiết Khải mới muốn công khai thân phận mình sớm nhất, như thế Tiết Khải sẽ không còn ảo tưởng nữa. Nhưng xem tình hình tối nay thì Tiết Khải chẳng mấy quan tâm đến Phương Phi, còn Phương Phi cũng có vẻ e thẹn quá, không thể khiến Tiết Khải hiểu hết. Nên giữa họ có khả năng hay không thì sau mới hạ hồi phân giải được. Có điều, hiện giờ anh chỉ quan tâm Cố Tịch và anh, những người khác tạm gác sang bên đã.
Cố Tịch nghe anh nói thế thì bỗng cảm thấy có chút bực bội bĩu môi, “Tiết Khải dù sao cũng là con trai của đồng nghiệp mẹ em, em cũng mong anh ấy có chốn về tốt đẹp, còn Phi Phi thì thật sự rất tốt mà”. Mong rằng họ sẽ thành, cô cũng dễ ứng phó với gia đình hơn.
Vi Đào đỡ cô ngồi vào xe, vỗ vỗ đầu cô, “Đừng lo, sẽ ổn thôi”.
Cố Tịch trên đường về vẫn băn khoăn chuyện của Phương Phi, như sực nhớ ra điều gì, “Nếu Phương Phi cũng không thích kiểu người như Tiết Khải thì sự sắp đặt này của chúng ta chẳng phải là công cốc ư?”.
Vi Đào cười thầm, lắc đầu không trả lời. Cô nghĩ nhiều rồi, anh thấy Phương Phi chắc là rất có cảm tình với Tiết Khải.

Cố Tịch nghĩ đến chuyện phòng tập, nói, “Không chừng Phi Phi thích dạng đàn ông mạnh mẽ, lần trước ở phòng tập, cô ấy nói đàn ông vóc dáng khỏe mạnh cơ bắp là rất MAN. Còn cá tính ôn hòa dịu dàng như Tiết Khải, em sợ cô ấy sẽ thấy chán”. Vi Đào nghe xong mắt sáng lên, “Mấy gã kia dáng đẹp lắm à?”.
“Vâng, cơ bắp rất đẹp, cảm giác rất an toàn.” Cố Tịch nghĩ đến lời Phương Phi nói, bất giác gật đầu.
Vi Đào nhìn cô, gân xanh trên mặt hơi hằn lên, ánh mắt nhanh chóng chuyển động, thản nhiên đổi chủ đề khác, “Khi nào em nghỉ phép năm?”.
Cố Tịch thắc mắc vì sao anh hỏi thế, nhưng vẫn thành thục trả lời là chưa có kế hoạch, thường thì phải xem công việc bận hay không rồi tính. Vi Đào nghĩ ngợi, “Vậy tháng sau nhé, tháng sau anh đi học bồi dưỡng ở Đại Liên, em đi cùng anh luôn”. Cố Tịch ngớ người, không biết nói gì. Anh đi việc công, cô đi nghỉ, nếu để đồng nghiệp biết nhất định sẽ bàn tán sau lưng cho xem.
Vi Đào nhận ra nỗi lo của cô, “Em có thể đi cùng Phương Phi, anh có bạn ở Đại Liên, ăn ở không cần lo”. Cố Tịch nói khẽ phải suy nghĩ đã. Mấy năm trước cô nghỉ phép thì về quê hoặc đi du lịch, năm nay anh đề xuất thế này, cô phải suy xét.
Vi Đào đưa cô vào nhà, Cố Tịch dựa vào tường cạnh cửa, mỉm cười chúc anh ngủ ngon, sau đó tay ấn lên khóa cửa định mở cửa cho anh. Mỗi lần như thế, anh đều hôn tạm biệt cô rất dịu dàng, sau đó phong nhã rời đi. Nhưng hôm nay anh lại giữ tay cô trên khóa cửa, tiến lên một bước áp sát phía trước cô, cúi xuống hôn cô tỉ mỉ dịu dàng. Cố Tịch rơi vào sự dịu dàng của anh, đầu óc choáng váng không thể hiểu nổi sự dịu dàng bất ngờ đó là vì sao, lẽ nào vì hôm nay đã giải quyết được Tiết Khải? Cô rối bời, bị anh ép vào tường.
Anh nắm lấy tay cô từ từ đặt lên trước ngực, khàn giọng thì thầm vào tai cô, “Ở anh có cảm giác an toàn không?”. Cố Tịch thấy tai tê dại, hai chân nhũn ra dựa vào tường, anh nói gì? Cái gì mà cảm giác an toàn? Mỗi khi anh hôn và hỏi cô, cô lúc nào cũng rối loạn tới mức không hiểu nổi.
Anh nắm bàn tay bé nhỏ của cô, di chuyển trên lượt áo, từ từ xuyên qua khe hở giữa các nút áo để đặt tay lên trước ngực mình. Làn da nóng bỏng như than hồng khiến cô rụt tay lại, trong lòng đang cảnh giác vô số lần, anh… anh đang làm gì thế? Anh nắm tay cô vuốt ve trước ngực mình, giọng trầm khàn pha chút gợi cảm: “Anh cũng tập đấy”. Tai Cố Tịch nóng lên, một luồng điện chạy dọc toàn thân, dưới ngón tay là hơi ấm rõ ràng đang tăng lên của anh, những đường nét cơ bắp dưới lòng bàn tay cô phập phồng theo nhịp thở của anh. Anh đang cho cô cảm nhận cơ thể tuyệt đẹp của mình.
Cố Tịch xấu hổ định lên tiếng nhưng khi tiếng rên khẽ của cô thoát ra, mới bàng hoàng cảm thấy không khí mờ ám đang bao bọc cả hai. Đầu anh tựa trên vai cô, bàn tay phải cô đang đặt lên ngực anh, ngón tay động đậy là có thể cảm nhận được hơi nóng từ làn da anh, hơi thở anh cứ lúc nhẹ lúc nặng phớt qua tai cô. Cô co rúm lại dựa vào tường, lồng ngực rộng rãi săn chắc của anh ngay trước mắt cô, khoảng cách gần đến nỗi như chỉ cần thở mạnh là đầu mũi nhạy cảm của cô sẽ chạm vào làn da anh.
Anh nắm tay cô di chuyển chậm rãi, một bên chân len vào giữa hai đùi cô, đùi anh và cô áp sát thân mật, “Nếu em muốn thấy dáng đẹp, thì trước mặt có đây”. Cố Tịch đỏ mặt lắc đầu, môi anh phớt qua mặt cô khó tránh được. Cô không thích những vóc dáng cơ bắp lực lưỡng, đó là do Phi Phi nói, cô… cô chỉ cảm thấy người có da có thịt một chút thì trông càng có cảm giác an toàn thôi.
Vi Đào biết anh nên buông cô ra, cứ thế này thì cơ thể căng cứng sẽ bộc lộ khao khát điên cuồng trong lòng mất. Anh không muốn, không muốn dọa cô sợ, nhưng cứ nghĩ đến cô thích ngắm cơ thể