Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
chào tạm biệt anh ta, Dương Duệ Nghị lại hỏi có chắc không cần anh ta đưa về không? Phương Phi trừng mắt nhìn Cố Tịch, định mở miệng thì cô đã nhéo vào lòng bàn tay bạn, cướp lời trước, nói xe đón họ sắp tới rồi. Dương Duệ Nghị tỏ ra thất vọng chào hai người rồi bỏ đi.
Phương Phi thấy Dương Duệ Nghị ra về thì tỏ ý không vui, người ta nhiệt tình như thế, sao không để người ta đưa về. Cố Tịch ôm bạn nói, sẽ bắt taxi đưa cô nàng về trước. Phương Phi bó tay, đành theo lên xe, cằn nhằn rằng cứ tưởng cô gọi Vi Đào đến đón, ai ngờ còn phải ngồi taxi. Cố Tịch để mặc bạn làu bàu, chỉ muốn về nhà sớm.
Trên đường đi, Phương Phi hứng chí nói trai đẹp ở phòng tập quả nhiên là nhiều, dáng vóc lại siêu chuẩn, không ngừng khuyên nhủ Cố Tịch cùng mình làm thẻ. Cố Tịch kiên quyết lắc đầu, nếu cô muốn tập cũng phải tìm chỗ có đông phụ nữ, không bao giờ tới đây nữa.
Mấy hôm sau Phương Phi cứ khuyên mãi, thậm chí nói nếu cô cùng làm thẻ sẽ khao một bữa hoành tráng, Cố Tịch vẫn bất di bất dịch. Cô nghĩ mấy hôm nữa thì cơn bồng bột của Phương Phi sẽ qua, quên ngay chuyện này thôi. Nào ngờ, có lần buổi tối cô và Vi Đào đang ăn cơm bên ngoài bỗng nhận được một cú điện thoại lạ, mà lại là của Dương Duệ Nghị. Cố Tịch khó khăn lắm mới có thể từ chối khéo anh ta, nhưng lại phát hiện Vi Đào đang nhìn mình vẻ suy ngẫm. Cố Tịch thấy vẻ mặt bình thản của anh thì hiểu ngay rằng, đó chính là điềm báo trước khi anh nổi cáu. Cô vội chủ động nói thật, rằng đó là người cô quen khi Phương Phi cứ nằng nặc kéo cô đến phòng tập, không biết vì sao anh ta lại có số điện thoại của mình.
Vi Đào sắc mặt bình thường, thản nhiên nói, sau này số điện thoại lạ thì không cần nghe. Cố Tịch thấy anh không nói nhiều thì yên tâm, lại bảo Phương Phi cứ khuyên cô làm thẻ tập, nhưng cô không thích nơi đó, quá ít phụ nữ. Vi Đào nghĩ ngợi rồi nói, nếu không thích thì đừng làm, luyện tập có rất nhiều cách, nếu cô muốn, anh có thể đi cùng.
Cố Tịch cảm động gật đầu, thầm nghĩ cho dù có chơi bóng thì cũng sẽ tìm Vi Đào dạy, chắc chắn không tìm mấy anh chàng vớ vẩn kia. Nhưng Vi Đào bận như vậy, có lẽ sẽ hiếm có thời gian, cũng chỉ nghĩ thế mà thôi.
Lúc ăn sắp xong, Vi Đào bỗng hỏi, “Phương Phi chưa có bạn trai phải không?”.
Cố Tịch ngẩn người, gật đầu, “Chưa ạ”.
Vi Đào “ừ” khẽ rồi thong thả nói, “Em thì có người yêu rồi, một mình cô ấy cũng khá buồn chán, nên giới thiệu bạn cho cô ấy.
Cố Tịch hứng lên, vội tán thành ngay, không ngờ Vi Đào cũng biết quan tâm đến Phương Phi, “Tiếc là đồng nghiệp trong công ty thì cô ấy không ưng ai”. Nếu ưng thì đâu tới nỗi độc thân tới bây giờ.
Vi Đào ngước mắt lên, khóe môi thoáng nụ cười khó nhận thấy, “Có thể giới thiệu người ngoài công ty”.
Cố Tịch nhìn anh vẻ mong chờ, “Anh có người nào hợp không?”. Không chừng người mà Vi Đào quen sẽ nhiều hơn.
Vi Đào nhìn thẳng cô, chậm rãi nói, “Em thấy Tiết Khải thế nào?”.
Cố Tịch ngẩn người, Tiết Khải và Phương Phi? Cô nhìn Vi Đào, bỗng có ảo giác rằng đôi đồng tử sáng rỡ kia vừa thoáng qua một nụ cười gian xảo, anh… anh cố ý mà!
Tác hợp
Có thể nói rằng trong quá trình Cố Tịch và Vi Đào quen nhau, cô đã quá hiểu mặt đen tối của anh. Nhưng qua chuyện anh định tác hợp cho Tiết Khả và Phương Phi, cô mới hiểu triệt để sự khác biệt giữa cách đối xử với địch và bạn của anh. Tiết Khải khỏi phải nói, đã bị Vi Đào cho là đối tượng uy hiếp số một, cần phải kiên quyết quét ra khỏi vòng đấu. Vi Đào đương nhiên phải tìm đối tượng khác cho Tiết Khải, cắt đứt ý định của địch. Còn đối với Phương Phi, bạn thân kiêm đồng bọn của Cố Tịch, người lúc nào cũng rót vào đầu cô những tư tưởng nữ quyền hoặc các chiêu đối phó với bạn trai, Vi Đào nghĩ rằng cô nàng quá rảnh, chỉ cần tìm chút chuyện có ý nghĩa để làm thì sẽ không còn cớ quan tâm đến Cố Tịch nữa. Mà đối với phụ nữ, chuyện có ý nghĩa nhất mà lại có khả năng tiêu tốn thời gian chính là yêu đương. Phụ nữ một khi rơi vào tình ái thì sẽ vô cùng bận rộn.
Cố Tịch hiểu ý của anh, đương nhiên cũng không phản đối, nhưng lo là hai người liệu có hợp nhau không. Vi Đào bảo tìm cơ hội mọi người gặp mặt, cứ vun vào không chừng sẽ hợp mắt. Cố Tịch thấy dáng vẻ thầm đắc ý của anh thì cảm thán trong lòng, Phi Phi, không phải tớ không cứu cậu, ai bảo cậu đắc tội với kẻ xấu bụng kia, thôi thì tự cứu mình đi nhé!
Sau khi có suy nghĩ đó, Cố Tịch bắt đầu dò ý của Phương Phi, hỏi cô nàng cảm thấy Tiết Khải thế nào? Phương Phi nghe hỏi thế thì ngạc nhiên tưởng rằng cô định “vượt tường”[1'>, lập tức cảnh cáo, “Tuy Tiết Khải rất đẹp trai, tính cách lại tốt, nhưng Vi Đào cũng rất ổn, tài giỏi đẹp trai, còn rất hết lòng với cậu. Tục ngữ nói, làm người thì phải biết đủ, đừng có đứng núi này trông núi nọ”. Cố Tịch trợn mắt, cô nàng nghĩ cũng hơi xa rồi đấy. Nhưng Phương Phi nói Tiết Khải đẹp trai, tính cách lại tốt, có nghĩa là ấn tượng rất tốt đẹp. Được, có hy vọng.
[1'> Ý nói đã có nơi chốn mà vẫn lăng nhăng bên ngoài.
Vi Đào không trả lời ngay, chỉ cúi đầu n