Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1796 lượt.
phương mà khuyên cô ta nên mắt nhắm mắt mở cho qua. Cô ta đau lòng nhưng không có ai để trút tâm sự. Lạc Tịnh mong anh có thể an ủi cô ta, nhưng Khổng Diễm thấy anh lại càng đau buồn hơn.
Vi Đào về sau nói với Lạc Tịnh, anh đã có bạn gái mới, chuyện của Khổng Diễm thì anh có thể an ủi với tư cách bạn bè, nhưng anh không thể giải thoát thực sự cho cô ta được. Khổng Diễm phải tự tranh đấu, nếu không thể ở bên nhau thì đừng miễn cưỡng.
Cố Tịch nghe anh nói xong, khẽ hỏi, “Vậy cô ấy định làm thế nào?”.
“Không biết, Lạc Tịnh còn đang khuyên.” Vi Đào ôm cô, hôn nhẹ lên tóc cô, “Vốn anh định về sẽ kể em nghe, những chuyện này anh không muốn giấu em”. Anh sẽ chọn thời điểm thích hợp để kể cho cô biết, không ngờ cô đã nghĩ ngợi lung tung, xem ra anh vẫn chưa khiến cô thực sự yên tâm. Là anh chưa làm được, mới khiến cô khổ sở một mình. Nghĩ đến một mình cô ngốc nghếch đợi lâu như vậy, tim anh thắt lại, rõ ràng muốn cho cô một buổi gặp nhau vui vẻ nhất, nào ngờ lại hại cô tủi thân rơi nước mắt, anh thật hối hận.
Ngón tay Cố Tịch nhẹ nhàng vẽ trên ngực anh, “Em… có phải em rất nhỏ mọn không?”. Cô rất muốn giả vờ không để bụng, nhưng càng nhớ anh thì trong lòng càng nặng nề, cô thật sự không làm được.
Vi Đào hôn lên má cô, lắc đầu, “Anh thích em nhỏ mọn với anh, càng nhỏ mọn càng tốt, chứng tỏ trái tim em nhỏ tới mức chỉ chứa nổi anh”. Anh hy vọng cô chỉ quan tâm đến anh, lúc nào cũng nhớ anh. Mỗi lần nghĩ đến đó, anh đều không kìm được mà tủm tỉm cười.
Cố Tịch không nhịn được cười, đấm nhẹ anh, “Tim em còn có thể chứa được rất nhiều, rất nhiều”.
Tay anh siết lại, nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô, cuối cùng nhẹ nhàng hôn lên mi mắt, “Toàn bộ đều là anh”.
Toàn bộ đều là anh, Cố Tịch cười và ngước lên, theo nụ hôn càng lúc càng sâu, trái tim được cảm giác hạnh phúc lấp đầy. Trong tim anh, cũng chỉ có thể là em!
Tập thể dục
Tình yêu qua một đợt sóng nhỏ lại càng trở nên ngọt ngào. Vi Đào dù bận mấy cũng sẽ báo trước với Cố Tịch, còn cô sau khi đã hiểu quan hệ giữa anh và Khổng Diễm thì không còn lo lắng thấp thỏm nữa.
Nhưng Phương Phi sau khi biết chuyện hôm đó thì lại bất bình thay Cố Tịch, bảo đàn ông dù thế nào cũng không nên để phụ nữ chờ đợi mỏi mòn như vậy. Cố Tịch cười, giải thích thay Vi Đào rằng anh cũng chỉ vì công việc. Phương Phi thấy bộ dạng của Cố Tịch thì lắc đầu thở dài, “Tịch Tịch, cậu toi rồi”. Cố Tịch đỏ mặt, “Nói bậy”. Phương Phi than thở, xem ra Vi Đào đã nắm chắc bạn mình rồi, đã bị tủi thân lại còn nói tốt cho anh ta nữa chứ. Cố Tịch khẽ nói, “Khi nào yêu, cậu sẽ hiểu”.
Phương Phi nhún vai, cười, mắt đảo một vòng rồi lôi hai tấm thẻ từ trong túi ra, “Mai có rảnh không?”. Cố Tịch thắc mắc, “Sao thế?”.
“Đây là thẻ ưu đãi tập thể dục thẩm mỹ người ta gửi hai hôm trước, có muốn đi thử không?”, Phương Phi hào hứng.
Phương Phi nói muốn luyện cơ bụng, bảo huấn luyện viên dạy mình, sau đó hỏi Cố Tịch muốn thử gì. Cố Tịch nghĩ ngợi, cảm thấy chạy bộ chắc sẽ dễ hơn nên chọn máy chạy bộ. Huấn luyện viên Trương gọi một chàng trai trẻ tên Tiểu Đông tới, bảo anh ta hướng dẫn Cố Tịch sử dụng máy chạy bộ.
Cố Tịch theo Tiểu Đông đến chỗ máy tập chạy, anh ta đứng lên máy, từng bước dạy cô thiết lập trình tự, rồi từ từ chạy. Cố Tịch gật đầu nói đã hiểu, sau đó Tiểu Đông xuống để cô bước lên, hướng dẫn cô bấm xong, anh ta ra hiệu cho cô chạy chậm. Cố Tịch cảm giác cũng giống khi chạy bình thường, khá dễ dàng.
Cố Tịch chạy chầm chậm, Tiểu Đông đứng cạnh quan sát một lúc rồi ra hiệu cho cô tạm dừng. Cố Tịch thắc mắc bấm nút ngừng, Tiểu Đông bước lên máy, đứng sau lưng cô. Sau đó bỗng hai tay đặt lên vai cô, đứng vững lại, nói khi chạy phải ưỡn ngực ngẩng đầu, ra sức thả lỏng hai vai. Cố Tịch ngơ ngẩn gật đầu, nghĩ rằng anh ta đang dạy cô tư thế chuẩn nên cố đè nén cảm giác khó chịu. Nhưng bỗng tay Tiểu Đông đặt lên eo cô, cơ thể cô căng cứng, không thể nhúc nhích. Tiểu Đông đứng sau nói rằng eo không được cứng như vậy, phải nhẹ nhàng chuyển động theo nhịp. Cố Tịch ngượng ngập gật đầu, tiến lên nửa bước, thoát ra khỏi tay anh ta, nói rằng đã hiểu. Tiểu Đông thấy cô lúng túng thì mỉm cười, “Học viên nữ mới tới thường hay xấu hổ, từ từ rồi sẽ quen”. Cố Tịch cười khan, hai tay chống eo, len lén nhích sang bên.
Cố Tịch nhìn về phía Phương Phi, thấy cô nàng nằm trên máy tập, huấn luyện viên Trương đứng cạnh, lát thì ấn vào vai, lúc thì giữ lấy eo cô nàng. Cố Tịch càng đỏ mặt, lẽ nào các huấn luyện viên nam ở đây đều chỉ dẫn học viên nữ như thế?
Tiểu Đông đứng cạnh, ra hiệu cho cô tiếp tục. Cố Tịch khởi động máy, tiếp tục chạy chậm. Cô trông thấy Tiểu Đông cứ đứng cạnh nhìn chăm chú cơ thể mình thì mặt nóng hực, nói với anh ta rằng cô đã hiểu, có thể tự tập, bảo anh ta ra dạy người khác được rồi. Tiểu Đông lại nói anh ta cũng chẳng có việc gì, có thể dạy riêng cho cô. Cố Tịch thót tim, nói ngay không cần không cần, nếu cô có gì cần sẽ gọi, anh ta cứ đứng thế này sẽ khiến cô căng thẳng. Tiểu Đô