Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

ến cô thấy bất an.
“Vậy… mai gặp.” Cô cố gắng lấy tinh thần, hẳn là anh có việc thật, sao cô lại nhỏ mọn thế, vì chuyện này mà không vui? Cố Tiểu Tịch, rộng lượng đi, anh có việc mà. Cô từ từ đặt cà rốt trở lại quầy.
“Tịch Tịch, anh sẽ nhanh về thôi, đợi anh”, sau lưng Vi Đào có tiếng gọi, nghe hơi ồn, anh lại nói vài câu rồi cúp máy.
Cố Tịch đứng trước quầy, nhìn đám cà rốt mà thẫn thờ. Cuối cùng vẫn hít thở thật sâu rồi quay đi, được, tối mai làm.
Nhưng khi Vi Đào trở lại W, đến thẳng công ty thì lại nghe được một tin bất ngờ.
Cố Tịch và Phương Phi vừa trúng tuyển, buổi sáng đã đến tổng bộ tập huấn khoảng ba ngày. Vi Đào nhìn hai bàn làm việc trống vắng trong phòng Kế hoạch, Cố Tịch và Phương Phi đều đi rồi.
Anh gọi điện cho Cố Tịch, tắt máy. Tâm trạng Vi Đào rất phức tạp, tại sao lại bỏ lỡ nhau như thế? Anh lấy lại tinh thần, cố gắng vui lên để làm việc. Anh tin Cố Tịch, cô nhất định sẽ làm rất tốt.
Cố Tịch và Phương Phi vừa đến tổng bộ đã lao đầu và kỳ tập huấn căng thẳng cùng bốn ứng viên khác, lịch học rất dày đặc. Đến tối, họ mệt mỏi nằm dài trên giường nghỉ ngơi.
Cuối cùng Vi Đào cũng gọi tới.
“Tịch Tịch.”
“Dạ?”
“Tại sao không nói cho anh biết?”
“Điện thoại anh gọi không được.”
“… Vậy ngày mốt mới về?”
“Đúng.”
“Anh đi đón em.”
“Dạ.”
“Anh nhớ em.”
“… Em cũng thế.”
Đó là lần gọi điện ngắn nhất của họ.
Cúp máy rồi, Cố Tịch thấy tim nặng trĩu, không thể vui nổi. Rõ ràng có nhiều lời muốn nói, cớ sao lại không thốt ra được?
Tối qua khi cô biết tin phải đến tổng bộ tập huấn, nhớ đến ngày mai anh về, cô lại phải đi thì cuống cuồng gọi cho anh. Nhưng điện thoại của anh không ai nghe, cô hụt hẫng nhớ đến món súp chưa nấu, sự tủi thân dâng trào, anh đáng ghét!
Vì vậy, dù biết rõ anh về sẽ không gặp được mình nhưng cô cũng không chủ động gọi lại hoặc gửi tin nhắn. Dù sao đã hai ngày không gặp, thêm ba ngày nữa cũng chẳng sao. Anh không để tâm, cô cũng có thể.
Cố Tịch tự dưng giận dỗi, càng yêu một người thì càng hụt hẫng rồi trở nên kỳ quặc. Nhưng bây giờ nằm trên giường, trái tim vẫn đầy ắp gương mặt tuấn tú đó, nhớ đến lúc nãy anh khẽ thở dài trong điện thoại, tâm trạng lại nặng trĩu. Anh có buồn không? Có kỳ cục giống cô không? Cô ghét chia xa, cực ghét, nhưng hình như họ gần đây đã bỏ lỡ nhau. Tâm trạng trồi lên sụt xuống mãi, Cố Tịch không đếm xỉa cả tiếng gọi của Phương Phi, vội vàng tắm rửa rồi vùi đầu ngủ.
Phương Phi nhận ra nỗi buồn của cô, đoán chắc có liên quan đến Vi Đào. Hai người này lại sao rồi?
Hôm sau tập huấn cả ngày, tổng bộ sắp xếp vài vị cốt cán của trung tâm tiêu thụ đến tiến hành giảng dạy, đồng thời giải thích tường tận kế hoạch kinh doanh mới nhất, đặc biệt là sử dụng mức chiết khấu thế nào, chi phí ra sao. Tập huấn cường độ cao khiến họ không còn sức đâu mà nghĩ đến chuyện khác, Cố Tịch cũng tạm thời quên đi muộn phiền.
Buổi tối, các học viên ra khỏi trung tâm huấn luyện, gặp Lạc Tịnh ở cổng. Ngoài Cố Tịch và Phương Phi ra, những người khác đều chủ động chào hỏi, Lạc Tịnh hờ hững đáp lại.
Lạc Tịnh quay sang, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Cố Tịch. Hôm nay tâm trạng Cố Tịch đang rất sa sút nên không định quan tâm, cô kéo Phương Phi ra ngoài cổng.
Lạc Tịnh đi ra ngoài, đến một bến xe sang trọng đậu trong khuôn viên. Bỗng từ trên xem có một người bước xuống, đứng gọi Lạc Tịnh. Cố Tịch vốn không nhìn, nhưng khi nghe thấy tiếng gọi đó, tim cô nhảy thót lên một cái. Giọng nói này… Cô quay sang nhìn. Lạc Tịnh chạy về phía chiếc xe, người đứng cạnh xe nhìn rất quen.
Cố Tịch thấy cô gái kia gỡ kính râm xuống, cười với mình, tim cô thắt lại, tiểu thư Y Liên! Cô ta… quen Lạc Tịnh? Lạc Tịnh quay lại nhìn cô rồi chui vào xe. Tiểu thư Y Liên cười, vẫy tay với cô, rồi cũng vào ghế lại, sau đó lái xe đi ngang cô và Phương Phi. Nhìn nụ cười đắc ý trên gương mặt cô ta, trong lòng Cố Tịch như nghiêng sông đổ bể.
Gắn kết mọi đầu mối lại với nhau, cô đã hiểu, tiểu thư Y Liên chính là Khổng Diễm, bạn gái cũ của Vi Đào. Chuyện hôm đó ở cửa hàng, căn bản không phải là tình cờ. Ha! Thật nực cười! Cô còn cảm thấy cô ta rất thân thiện, kết quả chỉ là giả vờ.
Phương Phi thấy mặt cô tái xanh thì lo lắng kéo áo cô, “Tịch Tịch, sao vậy?”.
Cố Tịch từ từ kìm nén cơn kích động, cười nhạt, “Tớ thấy Khổng Diễm rồi”.
“Ai là Khổng Diễm?”, Phương Phi nghi ngại. Cô nàng không biết tên bạn gái cũ của Vi Đào.
“Bạn gái cũ của Vi Đào, bạn thân của Lạc Tịnh, cũng chính là tiểu thư Y Liên kia.” Cố Tịch nhìn theo hướng chiếc xe, khóe môi nhếch lên.
Phương Phi sửng sốt mở to mắt, cuối cùng phản ứng ra, chính là cô nàng cười rất kỳ dị ban nãy. Hứ, cô ta sao mà ti tiện thế, lén lút chạy tới đây khoe khoang cái gì?
Phương Phi liên tưởng phong phú, lập tức nhớ đến chuyện Lạc Tịnh làm khó Cố Tịch, lại nhớ ánh mắt lạnh nhạt lúc nãy, hiểu ra hết, “Cô nàng này tâm địa sao khó lường thế?”, nhất định là cô ta giật dây Lạc Tịnh.
“Phi Phi, đi, chúng ta đi ăn, ăn hoành tráng”, Cố Tịch khoác tay bạn ra ngoài. Trong bụng cô là lửa giận phừng phừn