XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1814 lượt.

tôi toàn hình ảnh của con ma nữ đó.
Giây phút này, so với con ma nữ dữ tợn ghê gớm kia, tôi cảm thấy sói đáng yêu hơn nhiều.
Tôi miễn cưỡng bước chân ra ngoài.
Tôi tự quấn chặt mình trong chăn giống như một miếng cơm nắm vụng về. Rón ra rón rén đi chân trần lên tầng trên, cuối cùng chân vấp vào chăn khiến đầu gối đập xuống đất, tôi khẽ “á” một tiếng. Đang co người xoa xoa chỗ bị đau thì cửa phòng tầng trên đã mở ra, ánh đèn sáng rọi hành lang, người đàn ông bước tới với vẻ mặt uy nghiêm giống như một vị thần nhưng đầu tóc thì rối tung, quần áo ngủ nhăn nhúm, chỉ có đôi mắt hiện lên sự lười biếng mà quyến rũ của đêm đen.
Tôi đang nghĩ, nếu như đưa cho người đàn ông này một chiếc mặt nạ, một chiếc áo choàng thì anh ta sẽ trở thành chàng Tuxedo mặt nạ[2'> đã làm tôi say đắm thời thiếu nữ.
[2'> Nam nhân vật anh hùng trong bộ truyện tranh Nhật Bản Thủy thủ mặt trăng trong bộ đồ vest đen, áo choàng đen, sơ mi trắng, có cài nơ, mắt đeo mặt nạ trắng, tay cầm gậy. Tuxedo thường dùng hoa hồng đỏ để diệt trừ thế lực hắc ám. Khi xong nhiệm vụ, Tuxedo biến mất trong màn đêm một cách bí hiểm. Tuxedo mặt nạ ngoài đời tên là Mamoru Chiba.
Bị ánh mắt sắc bén của anh ta nhìn chằm chằm từ trên cao, máu trong người tôi như chảy ngược, khuôn mặt nóng bừng. Vẫn giữ tư thế quỳ gối, tôi giơ bàn tay đang quấn trong chiếc chăn về phía anh ta vẫy vẫy mấy cái, cười ngượng ngùng: “Hi, chào buổi sáng! Anh ngủ ngon chứ?”
Khang Tử Huyền dựa người lên cửa, hai tay khoanh trước ngực chế giễu: “Cô nói thử xem, chuột chạy trong nhà nhiều quá!”
Tôi lúng túng, cười tới mức nửa khuôn mặt không ngừng giật giật, không biết nên nói gì đành rụt cổ cười một cách ngốc nghếch.
Lúc tôi chán nản nhấc chân định chạy lấy người thì Khang Tử Huyền bước xuống, đỡ tôi dậy giống như bế một con chim nhỏ rồi hỏi: “Cô lại làm sao vậy?”
Tôi cúi đầu xấu hổ, sụt sịt mũi buồn rầu nói: “Tôi không ngủ được, trong đầu toàn hình ảnh của ma nữ đó… Nhà anh vắng vẻ thế này, tôi sợ lắm!”
Khang Tử Huyền không hài lòng: “Tôi không phải là người sao?”
Tôi cười hì hì nịnh hót, lôi kéo anh ta: “Đúng rồi, tôi nghĩ đi nghĩ lại, anh không phải là sói, cùng lắm chỉ “mặt người dạ thú” một chút thôi. Vì thế tôi đến tìm anh đây. Này này, có phải anh cũng không ngủ được phải không? Chúng ta ra phòng khách ngồi nói chuyện đi, chúng… chúng ta vừa nói chuyện vừa ngắm cảnh đêm nhé. À đúng rồi, lớn như thế này rồi nhưng tôi chưa được xem mặt trời mọc bao giờ, tôi đoán có lẽ anh cũng chưa xem bao giờ, chúng ta cùng đợi mặt trời mọc nhé?”
Tôi ôm chăn ngước mắt lên nhìn Khang Tử Huyền, anh ta không nhịn được cười. Thì ra khuôn mặt cứng ngắc kia cũng đang dần tan chảy. Bị tôi chọc cười, đôi mắt anh ta lộ ra vẻ dịu dàng, ánh mắt làm say lòng người như thế thật sự đã làm đêm nay càng trở nên kỳ diệu hơn.
Anh ta chạm nhẹ vào mái tóc rối bời của tôi: “Phương Lượng Lượng, cô không ngủ được nên muốn kéo người khác mất ngủ giống mình có phải không?”
Tôi mấp máy không nói gì, nháy mắt mấy cái: “Thì… thì mặt trời mọc đúng là rất đẹp mà…”
“Phương Lượng Lượng, cô có biết không, mỗi lần gặp cô là tôi lại cảm thấy thích cô thêm một chút.”
Anh ta dịu dàng nhìn tôi, đột nhiên thốt ra một câu làm cho tim tôi đập thổn thức, giọng nói trầm bổng trong đêm thanh vắng lại làm tôi thêm chìm đắm.
Thôi rồi, tôi sắp rơi vào tay giặc mất rồi.
Người tôi cứng đờ, suýt chút nữa tôi đã bị những con sóng dịu dàng trong mắt anh ta thôi miên đến lú lẫn. Không thể ở lại đây lâu được, tôi thà quay về phòng để con ma nữ kia quấy rầy còn hơn là ở đây để anh ta tấn công mất cả thành trì.
Tôi lắp bắp: “Tôi… tự nhiên tôi thấy buồn ngủ rồi, tôi về phòng ngủ đây.”
Tôi ôm chăn lúng túng quay người thì đột nhiên từ phía sau một vòng tay giữ chặt lấy rồi kéo tôi vào lòng.
Chúng tôi áp sát vào nhau, giọng nói ấm áp của Khang Tử Huyền vang lên bên tai tôi: “Phương Lượng Lượng, cô còn muốn chạy trốn đến bao giờ nữa? Cô thực sự nghĩ rằng cô như vậy sẽ khiến cho tôi từ bỏ cô sao?” Anh ta nhẹ nhàng xoay người tôi lại đối diện với anh ta, còn tôi thì cụp mắt nhìn xuống đất, tim đập thình thịch.
Khẽ chạm tay lên má tôi, anh ta chăm chú ngắm nhìn gương mặt tôi như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt chân thành khẩn thiết: “Lúc nào cũng là sự đáng ghét của cô lôi cuốn tôi.”
Sau đó, anh ta cúi xuống hôn tôi. Anh ta dùng nụ hôn đó để chứng minh sự cuồng nhiệt trong con tim mình.
Ngoài cửa sổ, sấm chớp đang ngó vào nhìn trộm chúng tôi. Mưa ngày càng to hơn, tiếng mưa rơi làm trái tim hoảng hốt của tôi chìm vào say đắm.
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn màu xanh của Khang Tử Huyền. Bên ngoài mọi vật đã trở nên tươi sáng và tràn đầy sức sống sau cơn mưa, ánh mặt trời mềm mại xuyên qua cửa sổ làm rơi những hạt nắng vàng rực rỡ trên mặt đất. Khang Tử Huyền đã thức dậy từ lâu.
Nụ hôn đêm qua dường như vẫn còn vương lại trên môi. Tôi ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng trốn vào trong chăn để giấu đi sự bối rối.
Trái tim tôi đang rối loạn.
Tối qua, sau nụ