Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
bày ra kế hoạch chạy trốn nào đó phải không? Nhưng mà em cũng nên hiểu rõ một điều, anh biết phải đi đâu để tìm em.”
Trên môi anh ta là nụ cười nhã nhặn, nhưng lời nói lại là sự thật sắc nhọn như một lưỡi dao, còn tôi thì như con gà dưới lưỡi dao ấy. Tôi ngoan ngoãn một chút thì anh ta còn để tôi sống mà nhảy nhót, nếu không thì tôi cứ chờ bị “phập” một cái đi.
Thủ đoạn của người đàn ông này nhất định rất ghê gớm, lại còn kiên trì không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc. Anh ta nhìn thấu tôi nhưng tôi lại không thể nhìn thấu anh ta, chúng tôi không cùng cấp bậc. Đẳng cấp chênh nhau quá xa, đủ để siết chết cái cổ gà của tôi.
Tôi không đấu nổi anh ta rồi.
Không thắng được anh ta thì tôi đành trốn vậy, nhưng anh ta lại không để tôi trốn, vậy tôi chỉ có thể cầu xin anh ta bỏ dở trò chơi do anh ta tự nghĩ ra. Tôi nói: “Tôi đi đánh răng rửa mặt. Anh cứ xuống trước đợi tôi, tôi có lời muốn nói với anh!”
Vã nước lạnh lên mặt làm tôi tỉnh táo hơn nhiều. Tôi nhìn khuôn mặt đang ướt sũng nước trong gương, có lẽ đây đúng là khuôn mặt đau khổ vì tình mà người ta vẫn hay nói tới.
Tôi nhìn trái nhìn phải, tự cười nhạo mình. Thật tình mà nói, khuôn mặt đau khổ vì tình này kể ra cũng hấp dẫn lắm đấy. Lúc tôi và Phó Thần yêu nhau cũng không đến nỗi khổ sở như thế này. Tôi không phải lo lắng đến việc sau này bị đá, cũng không phải đợi người mới đến thay thế người cũ, vì Phó Thần trong mắt tôi tuyệt đối không phải người đàn ông biết trêu hoa ghẹo nguyệt.
Thôi được, cứ coi như mắt tôi mù đi, vì anh ta không những hái hoa ven đường mà còn hái cả em họ tôi. Đúng là nể mặt tôi quá.
Tôi hùng dũng bước xuống tầng tìm Khang Tử Huyền để nói chuyện. Đang ngồi bên bàn ăn đọc báo, nhìn thấy tôi bước xuống, anh ta đặt báo xuống. Tôi đang định mở miệng thì anh ta cụp mắt nói: “Ăn sáng trước đã, ăn rồi mới có sức để nói!”
Tôi ngồi xuống lắc đầu: “Không được, nói xong tôi mới có tâm trạng để ăn.”
Anh ta nhẹ nhàng gật đầu, tôi lấy can đảm nói: “Những lời nói tối qua chúng ta quên hết đi nhé. Anh cũng biết đấy, buổi tối đầu óc thường đặc lại như hồ dán, rất dễ nhầm có thành không, không thành có. Cái này thì anh yên tâm, tôi sẽ không để bụng đâu, ai mà chẳng có lúc nói nhầm đúng không? Mặc dù anh là một người thành công nhưng cũng không nên quá tự tin, chắc chắn anh sẽ có lúc nhầm lẫn. Tôi… hai người chúng ta không hợp nhau, thật sự không hợp đâu!”
Tôi vừa nói vừa liếc mắt sang nhìn Khang Tử Huyền, anh ta vừa uống nước hoa quả vừa lặng lẽ lắng nghe. Tôi mắt nhắm mắt mở, cương quyết trút lên đầu anh ta những điều kìm nén trong lòng bấy lâu nay: “Từ nhỏ tôi đã được mẹ dạy rằng, miếng bánh từ trên trời rơi xuống chưa chắc đã là bánh, có khi nó là cái đĩa sắt có thể ném chết người. Tôi thấy đối với tôi mà nói, anh chính là chiếc bánh từ trên trời rơi xuống. Tôi hoàn toàn không thể giải thích được, một người chị em của tôi nói rằng: người có tiền yêu nhanh mà chán cũng rất nhanh… À, tôi không có ý nói anh, tôi đang nói đến một hình tượng tổng thể. Tôi, mặc dù đầu óc tôi đang rất mơ hồ nhưng tôi biết mình muốn gì, tôi thích tình yêu kiểu mưa dầm thấm đất. Tôi và bạn trai cũ trước đó cũng vậy, mưa dầm thấm lâu, như thế rất…”
“Người lần trước gặp ở quảng trường có phải bạn trai cũ của em không?” Khang Tử Huyền đột nhiên ngắt lời, ngước đôi mắt sáng rực chăm chú nhìn tôi.
Tôi ngây ra, một lúc lâu sau mới nặng nề gật đầu: “Đúng, đúng là anh ấy. Chúng tôi chia tay nhau được nửa năm rồi.”
Tôi cúi xuống nghịch đôi đũa, buồn rầu nói: “Tôi vẫn còn chưa chuẩn bị xong… Chúng ta cứ là bạn nhé!”
Tôi dán mắt nhìn mặt bàn, một đôi tay lớn ôm lấy bàn tay tôi siết chặt. Tôi ngẩng đầu hoang mang nhìn anh ta.
Khang Tử Huyền nhìn tôi cười dịu dàng như không hề ngạc nhiên với ý kiến của tôi. Anh ta nói: “Anh xin lỗi, xem ra anh đã dồn ép em quá rồi, chúng ta sẽ từ từ vậy!”
Tôi không nói gì.
“Nếu như em thích mưa dầm thấm lâu thì anh sẽ từ từ, nhưng anh không đồng ý làm bạn của em, anh không làm nổi.”
“Cái gọi là người có tiền yêu nhanh mà chán cũng nhanh không thể trở thành lí do để em từ chối anh đâu. Chúng ta chỉ cần thời gian để tìm hiểu nhau thôi. Anh đợi em chuẩn bị tốt tinh thần để đón nhận tình yêu mới. Đợi bao lâu cũng không thành vấn đề, bởi vì…” Khang Tử Huyền đột nhiên dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt chân thành: “Bởi vì trong mắt anh, Phương Lượng Lượng là độc nhất vô nhị. Anh không giao cô ấy cho người khác đâu!”
Khi anh ta nói tới đó, những lời cắt đứt mối quan hệ tôi định nói lại bị nuốt ngược vào cổ họng. Trong lòng cuộn lên những trận sóng lớn, đột nhiên tôi không biết nên làm thế nào.
“Vì vậy em có thể nói cho anh biết lí do tại sao không?” Khang Tử Huyền hỏi tôi.
“Được… được thôi!” Tôi gãi gãi đầu: “Có lẽ tiếp xúc lâu rồi anh sẽ phát hiện ra tôi không giống như anh nói đâu. Dù sao, anh nói thế nào thì cứ như vậy đi!”
Ăn sáng qua loa xong, tôi quay về phòng chải kiểu tóc bím hai bên ngốc nghếch của cô nhóc Giản Mỹ Đạt rồi “xoay người biến thân” từ một phụ nữ trưởng thành lột xác làm c