Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
cực như vậy. Tôi buồn bực hỏi: “Cậu làm sao thế?”
Phi Ca liếc tôi, lẳng lặng nằm lên sô pha không nói gì. Tôi lao đến truy hỏi, huých huých cô nàng: “Làm sao vậy? Cậu nói đi nào, có phải Phương Dịch Hằng không?”
Bình thường chỉ có hành động của gã đàn ông kia mới có thể ảnh hưởng đến Phi Ca, thậm chí có thể gây ảnh hưởng vô cùng lớn. Phi Ca quay lưng về phía tôi, một lúc sau mới nói được một câu: “Anh ta lại tìm được bạn gái mới, làm y tá. Nói lần khác sẽ dẫn đến cho mình gặp…”.
Cô ấy bực mình tuôn ra một tràng tục tĩu. Tôi cũng chán nản theo, không biết nên khuyên cô ấy như thế nào, chỉ có thể ngồi bên cạnh buồn bực cùng.
“Cậu đừng có khóc đấy!”
“Vớ vẩn, mình mà phải đi khóc lóc vì anh ta sao?”
Nhưng trong giọng nói của Phi Ca đã đầy nước mắt, tôi đành ném khăn giấy sang cho cô nàng.
Sự giả tạo của thời đại hào nhoáng
Căn phòng khách yên tĩnh chỉ có tiếng Thạch Đầu đang đảo chảo rau. Lúc này điện thoại của tôi reo lên, là Khang Tử Huyền. Tôi cầm điện thoại do dự không biết có nên nhận cuộc gọi này không. Phi Ca hỏi: “Ai thế?”
“Hả? À… À…”
“Là anh ta hả?” Phi Ca ngồi bật dậy như xác chết sống lại, giật lấy điện thoại trong tay tôi, nhìn qua rồi nhận cuộc gọi. Kế đó là một tràng bô lô ba la, Khang Tử Huyền còn chưa kịp mở miệng, Phi Ca đã bắn như súng liên thanh, văng hết nước miếng vào mặt tôi.
“Này, anh chính là Khang gì đó đấy hả? Tôi là Phi Ca bạn của Phương Lượng Lượng. Tôi cảnh cáo anh, cách xa Lượng Lượng một chút, đừng hòng giở trò xấu xa với cô ấy! Mấy trò của thứ công tử bột các anh lão nương xem nhiều rồi, có muốn cũng đừng bao giờ nghĩ đến! Đừng nghĩ mình có nhiều tiền mà đã hay, ở đời vẫn còn có người hơn mình đấy! Hừm!”
Tôi và Phi Ca ra sức cổ vũ cậu ta, đứa nào cũng nói hăng đến mức đỏ hết cả mặt. Cuộc trò chuyện ấy kéo dài cả đêm, đến tận khi ba đứa gối đầu lên ghế sô pha ngủ thiếp đi.
Cũng đúng thôi, bảy năm, hơn hai nghìn ngày đêm, chuyện của ba người làm sao trong một đêm có thể kể hết được. Trước lúc ngủ, tôi bất giác nhìn điện thoại, không có bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào, không hiểu sao trong lòng lại có chút hụt hẫng. Sau đó tôi nghiến răng xóa số điện của anh ta đi, cũng không biết đây là quyết định sau khi suy nghĩ kỹ hay chỉ xuất phát từ sự giận dỗi nhất thời.
Ngày hôm sau mở mắt ra thì trời đã sáng rõ, nắng chiếu đến nhức cả mắt. Tôi ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã 9 giờ 30 rồi. Không thấy Thạch Đầu đâu nhưng trên bàn có bữa sáng cậu ta mua, sữa đậu nành vẫn còn ấm, dưới bát cháo để một mẩu giấy: “Đại ca, sáng nay em phải lên lớp nên đi trước. Chị không phải đến trường đâu, ngủ thêm một chút đi!”
Tôi cầm mảnh giấy, sau đó nhìn bữa sáng, trong lòng cười thầm. Phi Ca vẫn đang gác chân lên ghế sô pha, vừa lau nước miếng trên mép vừa ngủ ngon lành như một đứa trẻ.
Nói thật, tôi không chịu nổi tính sướt mướt của một đứa con gái to xác như Phi Ca, cô nàng khóc nhè còn khó chịu hơn cả tôi. Gia đình cô ấy hạnh phúc, dù mẹ cô ấy ngoài mặt hơi dữ một chút nhưng tiếp xúc nhiều sẽ biết tính bà rất trẻ con, luôn thích lời ngọt ngào. Nhưng Phi Ca con gái bà khi kích động lên là lại gắn chặt ba chữ “mẹ cha mày” trên miệng, bà xuất thân từ dòng dõi thư hương nên đương nhiên thấy rất chướng mắt.
Một người muốn uốn nắn, một người muốn chống đối, kết quả là hai mẹ con nhà này đối đầu hơn hai mươi năm rồi. Cách sống này hơi giống kiểu sống chung giữa tôi và mẹ, chỉ khác là bình thường tôi nói chuyện với mẹ rất thoải mái không khuôn phép, nhưng khi đã ầm ĩ thì hai người cãi nhau long trời lở đất, không ai nhường ai. Phi Ca và mẹ cô ấy mỗi lần gặp nhau dù chuyện chỉ nhỏ như hạt vừng cũng không ngừng tranh cãi, tuy nhiên hiếm khi cãi nhau đến mức đỏ mặt tía tai. Phi Ca hiếu thuận, đến lúc quan trọng cô nàng vẫn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của mẹ, mẹ bảo học trường thể thao thì cô nàng sẽ học, bảo cô nàng chơi bóng thì cô sẽ chơi bóng, khác với một đứa bên ngoài ngoan ngoãn nhưng trong lòng lại ngỗ ngược như tôi.
Sự nghiệp vận động viên chuyên nghiệp của Phi Ca cũng khá thuận lợi dù thỉnh thoảng có chút rắc rối. Nhưng xét về tổng thể, cô nàng đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, tương lai vô cùng xán lạn. Tâm bệnh duy nhất của cô ấy chỉ là một người đàn ông. Tôi thực sự rất hối hận lúc 16 tuổi đã kéo Phi Ca đến trường Trung học A chơi, quen biết hắn ta vào một buổi hoàng hôn cuối thu đẹp như tranh vẽ.
Suốt tám năm trời ở bên cạnh hắn sắm vai một người bạn, tôi khâm phục nghị lực của Phi Ca. Tôi không tin một kẻ thông minh như hắn lại không nhìn ra sự si tình của Phi Ca.
Hoặc là…
Tôi quay người lo lắng nhìn cô gái đang ngủ say, lắc đầu không biết phải làm sao.
Hay là cậu che giấu trái tim mình quá tốt, đóng vai một người bạn quá đạt, khiến sự nghi ngờ của hắn ta đi ngược sự phỏng đoán đó. Phi Ca ơi là Phi Ca, cậu đã là Khương Cát Phi được nhiều người sùng bái, lẽ nào còn không thể thuyết phục bản thân mở lòng mình với hắn ta sao? Hắn ta sắp đi rồi, cậu còn do dự đ