Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
iều gì?
Sau khi rửa mặt qua loa, tôi đeo cặp kính gọng đen to đùng đi học. Lúc đến trường, bọn trẻ đã bước vào tiết học thứ hai. Thạch Đầu thần sắc tiều tụy vì một đêm thức trắng đang đứng trên bục giảng. Khi vào lớp, tôi bình thản nói “chào thầy”, trong mắt cậu ta ánh lên niềm vui sướng.
Buổi sáng với ánh mặt trời chói chang lại trôi qua êm đềm trong giấc ngủ say của tôi. Sau bữa trưa, tôi theo thói quen ra góc cầu thang ngồi một lúc, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào điện thoại. Một lúc sau, đôi giày thể thao màu trắng hiệu Nike bước đến bên tôi. Thản nhiên ngồi xuống, Giang Ly nhìn tôi với vẻ quan tâm: “Bảo cậu sáng ngủ nhiều một chút, chứ tuyệt đối không phải bảo cậu đến muộn đâu!”
Tôi chống cằm uể oải đáp: “Sáng nay hơn 4 giờ mình mới được ngủ mà.”
“Hả?”
“Ừ!”
“Bởi vì… chuyện của bố mẹ cậu!”
“Đúng thế, hình như đã hẹn nhau tuần sau đi ký giấy ly hôn rồi. Tối qua chỉ vì chuyện phân chia tài sản mà cãi nhau đến tận nửa đêm. Ôi! Chỉ cần nhà mà không cần mình…”
“…..”
Liếc thấy Giang Ly đang bị sự chán nản của tôi lây nhiễm, tôi cố ý cuối đầu thở dài, vẽ lòng vòng trên mặt đất: “Mình rất ngưỡng mộ cậu. Cậu được ở cùng bố mẹ, về đến nhà là có cơm canh nóng hổi, không như mình, về đến nhà chỉ có gói mỳ tôm khô khốc… Bọn họ đều không cần cái nhà này nữa rồi.”
Có lẽ diễn quá nhập tâm, tôi nhớ lại sau khi mẹ lấy chồng rồi sang Mỹ, tôi phải đối diện với khung cảnh lạnh lẽo không một bóng người khi mở cửa bước vào nhà, nên cũng không kìm chế được nỗi buồn trong lòng, khóe mắt bỗng nhòe đi. Cuộc sống của tôi thật ra cũng giống như cô bé Giản Mỹ Đạt hư cấu này, ngoài sự tự do trong cuộc sống phải đối diện với rất nhiều thay đổi, cô đơn, tranh chấp, phải dùng những lời nói dối ngốc nghếch bao bọc lấy bản thân nên ngay cả chính lòng mình cũng không nhận ra.
“Sắp thi rồi… Gần đây lại chẳng có chuyện gì vui vẻ cả.” Tôi thì thầm.
Bầu không khí trở nên nặng nề, buổi chiều mùa xuân đong đầy nỗi buồn.
Tôi đã hoàn toàn không biết nên làm thế nào với cậu nhóc bên cạnh. Khi trong lòng đang thở ngắn than dài thì cậu ta nói: “Gần nhà mình có một gia đình tối nay mở tiệc, nghe nói có rất nhiều đồ ăn ngon. Mình có giấy mời, cậu có muốn đi cùng không?”
Có đánh chết tôi cũng không nghĩ đến việc cậu ta lại mở miệng mời tôi đi dự tiệc gì đó ăn uống miễn phí. Quá đỗi vui mừng, tôi ngây ra một lúc mới gật đầu khẳng định chắc chắn, nhưng vẫn làm ra vẻ nhút nhát hỏi nhỏ: “Thật không? Mình có thể đi sao? Học sinh như bọn mình liệu có bị người ta đuổi ra ngoài không?”
Giang Ly chớp chớp mắt hơi chần chừ một chút, có điều thái độ vẫn thản nhiên: “Đi rồi tính sau! Có khi người ta không tính toán với bọn mình đâu.”
“Ừ ừ, tốt quá rồi! Giang Ly, cậu nói xem bữa tiệc này sẽ có những món gì ngon? Mình xem trên tivi thấy trong các bữa tiệc như thế này, con gái đều mặc áo dạ hội rất sang trọng, con trai mặc vest đuôi tôm, còn đeo mặt nạ nữa. Bọn họ chỉ uống rượu chứ không ăn gì, ha ha ha, đến lúc đó tất cả đồ ngon đều là của bọn mình.”
Nói thật, ấn tượng của tôi về mấy bữa tiệc cao cấp đó đại khái là như vậy. Những quý ông, quý bà có thân phận đặc biệt nói chuyện nho nhã, nhẹ nhàng cụng ly, trên mặt luôn gắn một nụ cười giả tạo không ai có thể nhìn ra cảm xúc thật của họ. Những nơi đó chính là một mặt của tấm gương, phản chiếu sự giả tạo của thời đại phồn hoa, khiến người ta có cảm giác không chân thực này. Tôi chưa từng được trải nghiệm cảm giác đó nên ngoài con người ra, tôi cũng có chút tò mò về những món ăn trong bữa tiệc như thế, chưa kể lại còn được ăn uống miễn phí nữa chứ.
Giang Ly cười, chế giễu tôi: “Chẳng qua đây chỉ là dịp để những kẻ có tiền mượn danh nghĩa dạ tiệc đưa con đi xem mặt thôi. Chẳng có gì ghê gớm cả, chỉ là món ăn ngon có vẻ nhiều hơn, hải sản chắc đều được vận chuyển bằng đường hàng không đến.”
Lời cậu ta nói đã hoàn toàn hấp dẫn con sâu tham ăn trong dạ dày tôi. Tôi nghiêm túc nhìn Giang Ly rồi đột nhiên đứng dậy. Giang Ly tò mò gọi: “Cậu làm gì thế?”
“Mình vào WC để ói bữa trưa ra. Cơ hội hiếm có, tối nay mình nhất định phải quét sạch bữa tiệc, không để lại một món nào!”
Giang Ly nhìn tôi không nhịn được cười, miệng khẽ mấp máy hai chữ: “Đồ ngốc!”
Buổi chiều, suy đi tính lại, tôi ý thức được tối nay là cơ hội tốt ngàn năm mới có, phải làm chuyện tốt mà lão Đàm giao phó. Nhưng muốn làm chuyện tốt này, cần phải có hai người kết hợp, một mình tôi phân thân ra thì không ổn. Tôi cần sự giúp đỡ của Đông Tử.
Tôi gửi tin nhắn cho Đông Tử, bảo cậu ta sau khi tan học phải bám chặt Giang Ly tìm cơ hội đến nhà cậu ta một chuyến. Tối nay hai chúng tôi nhất định phải tùy cơ hành sự, lề mề thì chỉ còn nước đợi thông báo đuổi việc của lão Đàm thôi.
Tan học, tôi giả vờ tung tăng đi theo Giang Ly, Đông Tử hiểu ý liền chạy theo sau. Tên nhóc này diễn xuất cũng ghê gớm, nụ cười đủ làm tan chảy cả núi băng.
“Ây da, anh chị em thân yêu của tôi ơi! Tình yêu thơ mộng quá, tan học hai người định làm gì đấy? Cái trường khỉ gió này áp lực quá, ba bọn mình đi ăn đi!”
Tôi và Gian