Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
giúp việc đưa, vẻ mặt coi thường: “Đã lớn tuổi như vậy rồi mà còn thích làm bà mai bà mối.”
Giọng điệu nói chuyện của cậu ta khá già đời. Tôi không hứng thú với mấy chuyện người ta xem mặt gì đó nên nghe tai này ra tai kia. Mắt tôi thật ra đang âm thầm quan sát bốn phía nhà Giang Ly. Để tránh rắc rối, tôi hỏi thăm dò: “Oa, Giang Ly, nhà cậu lớn quá, lớn đến nỗi có thể lái được xe tải. Mẹ cậu quét dọn chắc mệt lắm!”
Tôi trao đổi ánh mắt với Đông Tử, cậu ta vội vàng lớn tiếng nói: “Đúng thế, mình nói này Giang Ly công tử, mẹ kiếp, nhà cậu nên thuê người giúp việc đi! Căn nhà rộng gần 100 mét vuông như nhà mình mà còn phải thuê người làm theo giờ đấy.”
Có lẽ bị hình ảnh so sánh “nhà to đến độ có thể lái được xe tải” của tôi làm cho sặc, Giang Ly đặt cốc nước xuống kiên nhẫn giải thích: “Vốn dĩ là có, nhưng làm việc không cẩn thận, làm bố mình bị bỏng nên bị mẹ mình đuổi rồi.” Tôi và Đông Tử trao đổi ánh mắt sau lưng cậu ta, trong lòng mừng thầm.
Đặt cặp sách xuống, ba chúng tôi cầm tấm thiệp mời đi bộ đến bữa tiệc. Khu này rất rộng lớn, bóng đêm làm bừng lên ánh sáng sang trọng gần đó. Đông Tử lần đầu tiên dự tiệc nên không giữ được bình tĩnh, giọng nói đầy vẻ lo lắng: “Các anh em… bọn mình đi được thật không? Sao mình cảm thấy lo quá. Bọn mình từ trong ra ngoài toàn mùi của bọn ăn mày, lát nữa có khi bị người ta đuổi ra như đám đầu đường xó chợ mất!”
Tôi cũng không thể không lo lắng nhìn Giang Ly. Dưới ánh đèn đường, trong mắt Giang Ly cũng lộ ra vài phần không chắc chắn: “Cứ đi đã, mọi việc tính sau!”
Cậu ta dừng lại một chút, đột nhiên nói một cách tinh nghịch: “Nếu đến lúc đó thật sự có người đuổi đi, mình sẽ che cho các cậu. Hai người ăn sạch đi rồi chạy, không thể để phí hoài công sức đi đến đấy được!”
Đông Tử vô cùng tự hào vỗ ngực, giơ ngón tay cái lên khoe khoang: “Yên tâm, sở trường giỏi nhất của anh đây là chạy, đảm bảo cướp xong con tôm hùm là chuồn luôn.” Cậu ta còn nhiệt tình hỏi tôi: “Còn cậu, Giản Mỹ Đạt, lúc bỏ chạy cậu sẽ lấy cái gì?”
Tôi nghĩ một chút, trả lời một câu rất đáng đánh đòn: “Thật nhiều tôm hùm.”
Với câu trả lời hài hước của tôi, mọi lo lắng về vấn đề “có thể ăn bữa cơm hoàng gia hay không” đã bị cuốn trôi. Dường như tôi trở về độ tuổi có thể làm những chuyện kỳ quặc mà không phải kiêng nể gì, trong lòng lại dâng lên một ảo tưởng mơ màng. Dường như giây phút này, bản thân tôi thật sự chỉ mới 18 tuổi.
Thỉnh thoảng lại có một chiếc xe sang trọng lướt qua, đèn cũng bắt đầu được bật nhiều hơn, có tiếng người vang lên đâu đó. Khi bọn tôi đến ngôi biệt thự, tôi và Đông Tử từ từ há hốc miệng, phải mất mười mấy giây mới có thể tiêu hóa được cảnh tượng trước mắt.
Trên thảm cỏ được chiếu sáng rực rỡ ánh đèn đặt chiếc bàn ăn dài, tấm khăn trải bàn trắng muốt điểm thêm hoa tươi thơm ngọt ngào bên cạnh ánh nến lung linh. Các vị khách mời quần áo chỉnh tề, đầm dạ hội cầu kỳ sang trọng làm cho người phụ nữ trang điểm lộng lẫy càng trở nên chói lóa, ly sâm-panh trong suốt trên tay họ cũng trở thành phông nền hoàn hảo. Trên khán đài vang lên tiếng đàn violon du dương, xen lẫn vào đó là tiếng cười nói nhỏ nhẹ. Tất cả diễn ra trong không gian trong lành càng trở nên thi vị.
Tôi và Đông Tử ngây ra, cúi đầu đánh giá bộ đồng phục quê mùa của nhau, chân khựng lại. Tôi cảm thấy không phải có khả năng bị đuổi ra ngoài, mà khẳng định chắc chắn bọn tôi sẽ bị như thế!
Giang Ly ngược lại không co rúm như mấy kẻ nghèo hèn chúng tôi, cậu ta ưỡn thẳng lưng tiến vào trong. Nhưng đi được hai bước, quay lại thấy tôi và Đông Tử vẫn còn đứng như trời trồng nhìn cậu ấy bằng ánh mắt sợ hãi, Giang Ly liền cau mày: “Ngây ra đó làm gì? Đi thôi!”
Tôi và Đông Tử do dự một chút, không biết nên gật đầu hay lắc đầu.
Giang Ly thấy hai đứa tôi ngây ra ở cửa làm cản trở đường đi thì càng cau mày hơn. Tôi huých huých Đông Tử, nhân lúc tiếng nhạc lớn dần lên tiếng dặn dò cậu ta: “Vào đi, lát nữa cậu tìm cớ giả vờ đau bụng phải về nhà cậu ta đi vệ sinh, tiếp theo thì chúng ta tùy cơ hành sự, tối nay là cơ hội tốt.”
Sau đó tôi và Đông Tử cứ nhắm mắt theo Giang Ly tiến vào, ưỡn ngực bước đi nghênh ngang nhưng thật ra trong lòng đang lo lắng bồn chồn. Các quý ông quý bà trên thảm cỏ bất ngờ thấy đồng phục học sinh thì nhìn không chớp mắt, nhưng cũng chỉ hiếu kỳ mấy giây, sau đó mỗi người lại quay đi tiếp tục trò chuyện. Mọi người có mặt tự do đi lại, không ai kiểm tra thân phận mấy đứa “trẻ con” chúng tôi. Tôi và Đông Tử nhẹ cả lòng. Vì thế, vốn đang đói bụng, bọn tôi lao thẳng về hướng món ăn thơm ngon đầu tiên.
Giang Ly nhìn thấy bố mẹ mình ở đó. Bố cậu ta, Giang Viễn Long chống ba-toong, đeo kính, toàn thân toát ra vẻ học giả nho nhã. Mẹ cậu ta có dáng vẻ một người phụ nữ mạnh mẽ, ánh mắt quan sát tôi và Đông Tử từ xa đầy sắc bén, có cảm giác rất khó gần. Đôi môi đỏ thắm của bà nói gì đó vào tai con trai, Giang Ly bình tĩnh đáp lại mấy câu rồi đi về phía chúng tôi.
Dùng ngón chân cũng đoán được mẹ Giang Ly đang trách cậu ta đã dẫn chúng tôi tới nơi thế này. Vì vậy Giang Ly cũng