Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

ng vui vẻ ăn, hoàn toàn không chú ý đến sóng ngầm cuồn cuộn nổi lên bên này. Giang Ly khuôn mặt đầy áy náy nói với tôi, bố cậu ấy đứng lâu quá, cái chân bị thương chưa lành hẳn không chịu được, mẹ bảo cậu ta đưa bố về. Tim tôi đập thình thịch. Giang Ly còn đang định nói gì đó thì sắc mặt Giang Viễn Long tái nhợt. Mẹ cậu ta giục đi nhanh, Giang Ly đành vội vàng bỏ lại một câu “Mình quay lại ngay thôi!” rồi đi luôn.
Nhìn theo bóng cậu ta rời đi, tôi trầm ngâm tính toán xem nên làm thế nào. Lúc này bà ngoại của Khang Tử Huyền – Vạn Thái quân ung dung bước ra cửa lớn cười sảng khoái, bên cạnh có mấy vị trung niên tiền hô hậu ủng. Bà ta cười lịch sự, thỉnh thoảng tiếp chuyện vài lời. Thấy Khang Tử Huyền và giai nhân thướt tha bên cạnh, hai mắt bà ta sáng lên, mỉm cười bước đi.
Nhìn thấy bà ngoại, sắc mặt Khang Tử Huyền chẳng khá lên chút nào, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc y hệt bộ tú lơ khơ. Nói chuyện chưa được hai câu, thấy cháu không hứng thú, bà ngoại liền quay sang trò chuyện thân thiết với mỹ nhân tóc xoăn. Người đẹp nhận được sủng ái rất hãnh diện, e thẹn mỉm cười trả lời.
Khang Tử Huyền cứ nhìn tôi mãi. Môi anh ta mím lại, mặt căng ra, có lẽ đang tức giận vì tôi đến làm hỏng chuyện xem mặt tốt đẹp của anh ta.
Hai chúng tôi dùng ánh mắt tiến hành chiến tranh ngầm. Bà ngoại anh ta là một người rất tinh tế, thấy cháu mình thỉnh thoảng lại nhìn về phía bàn tiệc, đôi mắt lớn tuổi sắc sảo cũng hoài nghi nhìn theo. Tôi chột dạ, vội vã quay người đi. Mới chỉ nhìn lướt qua một lần, hy vọng bà sớm đã quên tôi là ai rồi.
Tôi lảo đảo đi vòng qua bàn tiệc, dáo dác nhìn bên phải bãi cỏ thấy Vạn Thái quân đang nói chuyện với mẹ Giang Ly. Em họ bà ta vội ra chào, đôi mắt thỉnh thoảng lại lướt qua người Khang Tử Huyền.
Tôi gắp chút sa-lát bỏ vào đĩa, nhìn sang trái, Khang Tử Huyền lúc này đang chếch ở phía đối diện.
Đang vùi đầu vào ăn như hùm như báo ở góc bàn, chợt ngẩng đầu lên nhìn Khang Tử Huyền, Đông Tử quên nuốt cả một miếng đầy thịt. Sau đó cậu ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt hoang mang nhìn xung quanh như đang tìm người nào đó. Tên nhóc này “chim non sợ cành cong”, tôi nghĩ cậu ta tìm Đặng Lũng.
Tôi cũng trở nên cảnh giác, giận dữ nhìn Khang Tử Huyền đang đứng đối diện. Vừa định nhấc chân kéo Đông Tử bỏ đi thì không ngờ Đặng Lũng cao lớn vạm vỡ xuất hiện trước cửa biệt thự đã tiến trước một bước. Đưa ánh mắt âm u nhìn sang, Đặng Lũng nhanh chóng bước đến gần.
Đông Tử đã hoàn toàn biến thành thằng ngốc, ngơ ngẩn nhìn Đặng Lũng hùng hùng hổ hổ đang đi đến như ma quỷ. Tay cầm đĩa của cậu ta run lên cầm cập, da đầu tôi cũng tê dại, bước nhanh lên trước chặn hắn ta lại. Đặng Lũng dùng giọng điệu như xã hội đen nói với tôi: “Cảnh sát Phương, chuyện cô và cảnh sát Ngải đây đến khu vực của tôi làm bậy, chúng ta hẹn ngày khác tính toán sau, còn bây giờ…” Hắn ta gian ác liếc nhìn Đông Tử đang run như cầy sấy, cười cười: “Tôi phải tính sổ mọi nợ nần với vị cảnh sát Ngải đây, tốt nhất cô đừng nên nhúng tay vào!”
Thấy tôi giống như sắp lâm trận, hắn ta lờ mờ hiểu ra: “Ồ, cảnh sát Phương vẫn chưa biết nhỉ? Cậu em của cô thua tôi tám triệu còn thích chơi trò mèo vờn chuột với tôi. Đúng lúc gần đây Đặng mỗ kinh tế khó khăn, không thể không tìm cậu em cô đòi tiền. Cô thấy không sai chứ?”
Giọng điệu chắc chắn của Đặng Lũng khiến cho người ta buồn nôn. Không tin tất cả lời hắn ta nói, tôi quay sang chất vấn Đông Tử: “Đây là sự thật sao? Cậu nợ tiền hắn?”
Đông Tử đã bị đả kích đến mức mệt lử, miệng ngậm chặt hồi lâu mới khó khăn gật gật đầu, giọng khản đi trong nước mắt: “Sư tỷ cứu em! Em nhất thời hồ đồ, em không biết càng chơi càng thua. Em… em… Sư tỷ cứu em… Em không có tiền trả cho hắn…”
Nhìn bộ dạng ăn mày của Đông Tử, Đặng Lũng cười như một con mèo đang thỏa mãn, vì bất cứ lúc nào cũng có thể mở to miệng nuốt gọn con chuột nhắt.
Tự cổ chí kim, có nợ phải trả là lẽ đương nhiên. Đông Tử không có tiền trả, việc lấy thân thể ra bồi thường gần như là chuyện chắc như đinh đóng cột. Tôi bỗng cảm thấy bất lực, chỉ có thể quay đầu mong chờ sự giúp đỡ của Khang Tử Huyền. Không ngờ anh ta giống như điếc, cứ cúi đầu chậm rãi gắp súp lơ vào trong đĩa.
Xem ra toàn bộ súp lơ tối nay đều vào bụng tôi và người đàn ông này.
Đặng Lũng căn giờ xuất hiện khiến tôi không thể không nghĩ rằng hắn ta mới là kẻ đứng sau bày mưu. Nhìn khuôn mặt gian ác của mấy gã đàn ông trước mặt, tôi cảm thấy buồn nôn.
Rắc rối trước mặt phải được giải quyết, tôi không thể bỏ mặc Đông Tử thành miếng thịt ba chỉ trên thớt của Đặng Lũng, để hắn ta cắt ngang xẻ dọc như đồ tể được. Chuyện cũng đã xảy ra rồi, tôi không thể thấy chết mà không cứu. Nhưng đối với dân thường như tôi, tám triệu đúng là một con số trên trời. Thật không biết Đông Tử chơi thế nào mà thua nhiều đến thế!
Liếc nhìn con bạc không biết lượng sức Đông Tử mặt đang tái nhợt, hai bên thái dương tôi ê ẩm đau, chỉ có thể đứng thẳng người chắn giữ Đông Tử và Đặng Lũng, ép bản thân nặn ra nụ cười giống tên hề thấp kém.
Tôi nói với Đặng Lũng: “Ông chủ