Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

làm việc lỗ mãng nhưng cũng coi như lập được công lớn. Topic ủng hộ Phi Ca trên mạng đã vượt qua con số một trăm nghìn bài, cư dân mạng tuyên bố nếu vì mang theo dao làm bếp bắt người xấu mà Phi Ca bị đuổi khỏi đội tuyển quốc gia thì sẽ không thèm xem những trận đấu của đội tuyển bóng chuyền nữ nữa. Theo bọn họ, bậc nữ trung hào kiệt không thể bị đối xử như vậy.
Mọi việc cứ như vậy cũng không giải quyết được gì, lãnh đạo chỗ Phi Ca gọi điện thoại tới giáo huấn một hồi, chỉ mắng cô ấy không có kỷ luật, không có đầu óc, ra ngoài “hành đạo” cũng không biết giấu dao làm bếp đi, ví dụ như cho vào trong túi chẳng hạn, như thế thì hình tượng lành mạnh sẽ không bị hủy hoại. Cứ thô lỗ như thế thì sau này có người đàn ông nào dám lấy?
Phi Ca vô tư nói: “Đàn ông không lấy tôi cũng không sao, tôi lấy đàn ông là được rồi.”
Cấp trên lúc ấy bị cô nàng quái vật siêu cấp này làm cho nghẹn họng, đành nuốt lại một bụng giáo huấn, nói lan man hai ba câu rồi gác máy.
Phương Dịch Hằng quả nhiên cũng lập tức gọi điện liên tục. “Bà quản gia” này xem như là người duy nhất có thể điều khiển được “chàng trai” Phi Ca. Phi Ca cũng lạ, bình thường là một cô nàng to xác nhưng cứ nhận được điện thoại của Phương Dịch Hằng một cái là lại như một cô gái nhỏ. Đầu tiên cô nàng khúm núm trả lời với âm giọng cực kỳ dịu dàng, sau đó vì bị Phương Dịch Hằng dạy dỗ đến mức phát điên, không giả làm thục nữ nổi nữa, cô nàng bắt đầu khoa tay múa chân chửi ầm lên.
Nào là: “Họ Phương kia, anh nghĩ anh là ai hả? Anh dựa vào cái gì mà ba ngày sáu bữa lại đến quản tôi? Anh muốn làm mẹ tôi đến thế à? Tôi cầm dao bếp đi chém người thì làm sao? Tôi đâu có chém anh, anh không phải lo lắng đến thế!”
Nào là: “Phương Dịch Hằng, tôi là một khúc gỗ mục đấy, mẹ kiếp, anh không cần phải cải tạo tôi! Phải phải, lão nương tôi đây đang nói tục đấy, làm sao nào? Miệng tôi hôi lắm, anh đừng để ý đến tôi. Chê tôi hôi miệng thì tuyệt giao đi, lão nương cũng không thèm loại bạn bè giả tạo như thế!”
Hét ầm ĩ xong, khóe mắt Phi Ca cũng đỏ lên, sau đó vứt điện thoại sang một bên. Nhiều năm rồi, mối quan hệ của hai người này là như vậy, nói “tuyệt giao” không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng sau một thời gian, điện thoại của người đó gọi tới, Phi Ca lại thành một người khác rồi lại bị người đó khôi phục nguyên trạng, cuối cùng là chia tay trong bực tức.
Trong lòng người kia liệu còn có Phi Ca không? Nhưng anh ta có thể cho Phi Ca tình yêu hay tình bạn? Đáp án của câu hỏi này chỉ sợ ngay chính anh ta cũng không biết. Nhưng bọn họ không thể tiếp tục mãi như thế được, ngay cả đến người ngoài như tôi cũng thấy mệt mỏi, nói gì đến Phi Ca.
Phi Ca trở thành người nổi tiếng trên mạng, cực kỳ nổi tiếng, ngày nào cũng có người muốn phỏng vấn cô ấy, còn tôi lại không được như vậy. Ngoài việc bị lão Đàm mắng đến mức phải viết bảng kiểm điểm, tôi còn bị vô số rắc rối lũ lượt ghé thăm. Người đầu tiên tìm đến nhà làm tôi bị sốc, đó là bà ngoại Khang Tử Huyền, Vạn Thái quân. Vốn dĩ Phi Ca định trốn trong nhà tôi, kết quả vì sự nổi tiếng của mình, cô bị ông cậu làm quan lớn gọi về trực tiếp nhận biểu dương của lãnh đạo. Phi Ca vừa đi thì tối chủ nhật, bà ngoại Vạn Thái quân đã “cộc cộc” gõ cửa nhà tôi.
“Người tốt thì không đến, người đến thì không tốt” mà! Nhìn thấy người phụ nữ vẻ mặt nghiêm khắc ấy, tôi há miệng, trong đầu chỉ xẹt qua một câu như vậy. Tôi đứng ngây ra ở cửa, hoàn toàn không biết phải làm sao: “Bà… à… cháu…”
Tôi cầu mong bà ấy tìm nhầm nhà. Vạn Thái quân mỉm cười, nếp nhăn giãn ra, nhìn qua có vẻ giống một người phụ nữ hiền lành: “Cô bé, chúng ta lại gặp nhau rồi, không mời bà già này vào nhà ngồi sao?”
Cuối cùng tôi cũng phản ứng lại, suýt chút nữa thì định tát cho mình một cái. Bình thường lá gan của tôi rất lớn, thỉnh thoảng nhìn thấy lãnh đạo trong Cục vẫn còn có thể trêu chọc vài câu cho vui vẻ, nhưng không biết tại sao, mỗi lần nhìn thấy bà ngoại lợi hại của Khang Tử Huyền, đôi chân tôi chỉ muốn chạy trốn. Nghĩ kỹ lại, có lẽ do xem nhiều cảnh chia uyên rẽ thúy trong phim truyền hình quá nên tôi thấy hơi run khi đối mặt với bậc trưởng bối nhà giàu này.
“Bà, mời bà vào ạ!” Tôi miễn cưỡng mời bà ta vào nhà, sau đó nặn ra một nụ cười nhăn nhó. Lúc thấy Vạn Thái quân đang nhìn lướt qua phòng khách không khác gì bãi rác của mình, trong đầu tôi kêu lên một tiếng, mặt tôi trong nháy mắt lập tức nóng ran.
“À, cái đó, để bà cười rồi. Dạo này cháu bận quá, không có thời gian dọn dẹp, ha ha ha. Thật ra cháu cũng rất thích sạch sẽ.”
Tôi luống cuống ném đống quần áo bẩn trên ghế sô pha sang một bên, cuối cùng cũng dọn được một chỗ mời bà ta ngồi. Thấy bà ta vẫn không ngừng quan sát xung quanh, trực giác cho tôi biết thiện cảm của bà ta với tôi đang tụt dốc không phanh, có khi sắp chạm đến giá trị âm rồi. Đột nhiên tôi cảm thấy đầu mình to ra, liền gãi đầu nói: “Cái đó… bà có muốn uống nước không? Cháu… cháu rót cho bà một cốc nhé!”
Tôi chỉ muốn nhanh chóng chạy khuất tầm mắt của bà ta để hít thở, có bà ta ở đó, tôi còn không biết để chân ở đ


XtGem Forum catalog