Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
ói chuyện mua vé cho Tiểu Hùng, trong điện thoại, giọng anh vui sướng đến nỗi nói không đầu không đuôi. Cô hiểu được, dù sao hai người đều khao khát gặp nhau, vượt qua tất cả.
“Cục cưng, anh ước gì mai được thấy em ngay. Sao em không mua luôn vé máy bay chứ?” Chuyện này làm Hùng Khải rầu rĩ một lúc.
“Vé máy bay khó mua lắm, tính thời gian, đợi mua được vé thì tàu cũng tới chỗ anh rồi nên em mua luôn vé tàu.”
“Nhưng ngồi máy bay không mệt, dày vò hai ngày đêm trên tàu, anh đau lòng lắm.”
“Không sao mà, chủ yếu là không mua được vé máy bay nên mới mua vé tàu, ngồi tàu cũng tiện.” Tu Dĩnh không dám nói cho anh biết là vì cô tiết kiệm tiền để mua nhà, cô không muốn xài tiền của ba mẹ.
Hai người nói chuyện một hồi, Tu Dĩnh vô tình đề cập việc cô hẹn gặp Đồng Diệp ở thành phố X, kết quả bị Hùng Khải nói cho một chập “Chẳng biết anh nên nói em thông minh hay là ngốc nữa? Sao em lại tin bạn trên mạng hả? Lỡ gặp phải người xấu thì làm sao?”
“Anh cũng là bạn trên mạng của em đấy thôi, chúng ta còn biến thành người yêu kìa. Em tin chị Đồng Diệp, chị ấy không phải người xấu, với lại chỉ gặp mặt ở thành phố X thôi mà, ai ở chỗ người ấy.”
“Tóm lại anh không đồng ý em đi gặp bạn trên mạng.” Hùng Khải cũng rất kiên quyết, không cho phép Tu Dĩnh đi gặp bạn trên mạng.
“Tiểu Hùng, anh quản lý em?” Tu Dĩnh cũng tức giận.
“Dĩnh Dĩnh, không phải anh quản lý em nhưng bạn qua mạng không an toàn, đừng đi gặp cái người bạn ảo gì gì đó. Hai người nói chuyện anh không phản đối nhưng gặp mặt thì không được.” Lần này có vẻ như Hùng Khải đã quyết tâm, kiên quyết phản đối.
“Dĩnh Dĩnh, nghe lời anh, chỉ số an toàn của bạn bè mạng không cao. Không nên gặp, cô ta là người thế nào em cũng không biết, sao gặp nhau được?”
Giọng Hùng Khải lọt vào lỗ tai cô lúc xa lúc gần, luôn miệng dỗ cô nhưng không làm cô xẹp được cơn giận.
Đúng thế, Tu Dĩnh giận rồi.
Xông Lên
Tu Dĩnh đi thăm Tiểu Hùng, ông bà Tu không hay biết tí gì. Vì mua vé ngày 12 nên cô có hai ngày để chuẩn bị. Tu Dĩnh muốn mua một ít đặc sản ở thành phố H qua cho Tiểu Hùng. Đặc sản của thành phố H khá nhiều, Tu Dĩnh chọn một ít quà vặt, cảm thấy mấy thứ này ở trong doanh trại không nấu cũng ăn được.
Xách túi lớn túi nhỏ trong siêu thị, tự dưng nhận được điện thoại, cô luống cuống rút một tay ra nghe máy, cũng không nhìn rõ là ai gọi.
“Tu Dĩnh, ăn cơm chưa?” Tiếng cười sảng khoái của Phương Thành vang lên.
Tu Dĩnh ngớ ra, sao lại là anh ta? Lâu rồi không thấy, cô tưởng anh ta đã biến mất rồi. Đang lấy làm mừng đây, sao anh ta lại nhớ đến cô rồi?
Tu Dĩnh không muốn gặp Phương Thành. Cô có ý nghĩ của cô, tuy cô nói bọn họ là bạn bè nhưng dù sao trai đơn gái chiếc, nếu gặp gỡ gì đó sẽ dẫn tới phiền toái không cần thiết. Bây giờ Tiểu Hùng ở xa ngàn dặm, cô không cần vì một người không liên quan mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, như vậy quá lợi bất cập hại. Còn nhớ từng vì chuyện Phương Thành mà Tiểu Hùng tức giận như thế, cô không thể đem chuyện không đâu như vậy ra đùa bỡn được.
Từ siêu thị đi ra, cô đến bãi đậu xe, đứng trước chiếc Volkswagen Scirocco màu xanh, mở cốp sau ra bỏ đồ vào, không biết đằng sau có một người đàn ông đang ngẩn ngơ nhìn cô.
Chiếc Scirocco này là quà sinh nhật 20 tuổi ba cô tặng, lúc đó ba nói có mấy kiểu xe đẹp đưa cho cô chọn. Ý của ba muốn mua một chiếc BMW nhưng Tu Dĩnh lại cảm thấy BMW quá phô trương, hơn nữa khi đó cô còn đi học nên cô chọn một nhãn hiệu phổ biến. Xe mua nhiều năm rồi nhưng cô rất ít lái mặc dù đã lấy bằng lái từ lâu. Sau khi tốt nghiệp đại học liền vào công ty địa ốc này làm. Năm đó, lúc tìm được việc này, ba mẹ nhất quyết phản đối, hai người hi vọng cô về công ty của nhà làm nhưng Tu Dĩnh có cách nghĩ của riêng cô. Tuy nói công việc môi giới nhà đất chẳng có mấy triển vọng thậm chí không phù hợp với chuyên môn của cô lắm, nhưng cô cần rèn luyện khả năng giao tiếp, ăn nói. Cô giấu diếm thân phận vào công ty địa ốc làm, còn đặt ra ba quy định với ông Tu, ông không được xuất hiện ở công ty, nhưng chuyện gần đây nhất xảy ra có hơi chệch khỏi ý định của cô. Mỗi ngày đi làm, tan sở, cô đều giống những nhân viên bình thường khác, đi xe bus thay vì lái xe, không để người khác nhận ra gia cảnh nhà cô hùng hậu ra sao, bởi vì cô không muốn cuộc sống viên chức bình thường của mình gặp rắc rối. Có lẽ rất nhiều người không thể hiểu nổi cách nghĩ của cô, đến ba mẹ cũng không hiểu nhưng họ không biết, có vất vả thì mới lên cao được, cô muốn làm công vất vả một chút, sau này sẽ có lợi khi cô tiếp quản công ty. Trước đó cô giao hẹn với ba, chờ cô 30 tuổi sẽ về công ty ông làm, trước 30 cô chỉ muốn bắt đầu từ nền tảng nhưng trước mắt xem ra, có lẽ phải thực hiện trước thời hạn rồi.
Vì lý do gia đình nên từ nhỏ đã có rất nhiều người theo đuổi, đến tột cùng mục đích là đơn thuần hay không, không ai dám chắc nhưng Tu Dĩnh cho rằng, rất ít người đàn ông sau khi biết gia thế của cô còn có thể qua lại với cô chân thành, đây